Chào mừng quý vị đến với website của ...
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Chết Giữa Mùa Hè - Yukio Mishima

- 0 / 0
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 08h:20' 25-03-2024
Dung lượng: 3.8 MB
Số lượt tải: 1
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 08h:20' 25-03-2024
Dung lượng: 3.8 MB
Số lượt tải: 1
Số lượt thích:
0 người
YUKIO MISHIMA
(1925-1970)
Tên thật là Hiraoka Kimitake. Thuở nhỏ, Mishima được dạy dỗ
theo truyền thống khắc kỷ như quân đội. Sau khi tốt nghiệp đại
học, dầu đỗ vào ngạch công chức cao cấp Bộ Tài chính, ông đã từ
chức sau một năm sống đời “sáng vác ô đi tối vác về” để chọn con
đường viết văn gian nan gai góc hơn.
Là người có lý tưởng tôn quân bảo hoàng, ông đã cùng các bạn
đồng chí hướng đánh chiếm doanh trại của quân đội Nhật ở
Ichigaya ngày 25/11/1970 nhằm kêu gọi binh linh ở đó hành động,
gây áp lực lên dư luận để sửa đổi hiến pháp cho phép Nhật Bản tái
vũ trang. Giữa sự thờ ơ và chế nhạo của mọi người, Mishima đã mổ
bụng tự sát.
CHẾT GIỮA MÙA HÈ
Yukio Mishima
Nguyễn Nam Trân chủ biên
ISBN: 978-604-9959-22-6
Bản quyền tiếng Việt © Công ty Cổ phần Sách Tao Đàn, 2020
Truyện Ưu quốc (Yuukyoku) được Miêng dịch từ bản Pháp ngữ:
Patriotisme của Dominique Aury, trong Tuyển tập truyện ngắn La
Mort en été, Gallimard, 1997.
Truyện Onnataga và kịch Đạo Thành tự (Dojoji) được Nam Tử dịch
từ bản Anh ngữ ở cuốn Death in Midsummer and Other Stories,
Penguin Books, 1971.
Truyện Đôi cánh (Tsubasa) - Dì Haruko (Haruko) - Chết Giữa Mùa
Hè (Manatsu no shi) - Hồn bướm (Chôchô) - Chim công (Kujaku) -
Mối tình của vị cao tăng chùa Shiga (Shigadera shônin no koi) - Bồn
phun nước giữa cơn mưa (Ame no naka no funsui) và kịch Nàng
Aoi (Aoi) được Nguyễn Nam Trân tuyển chọn và dịch từ nguyên
tác tiếng Nhật, trong Tuyển tập Manatsu no shi (Chết giữa mùa hè),
1970, Shincho, ấn bản lần thứ 57, Tokyo, 2013,và Toàn tập Mishima
Yukio, Shincho, Tokyo, 1973. Có tham chiếu thêm bản dịch Pháp
ngữ.
Bìa Gập Sau
Những lúc chú tâm nhìn khuôn mặt một người đàn bà hay chiêm
nghiệm về con người thật của mình, tôi đều cảm thấy một nỗi khiếp
sợ dâng lên trong cơ thể. Cách thức của tôi là phải làm sao để tìm ra
cho được hình dáng của một “thằng tôi đang phản tỉnh” rồi cuối
cùng mới có thể an tâm để bắt đầu xử lý vấn đề của mình. Nhưng
cái giờ đây đang từ từ siết chặt tôi lại chỉ gây ra một sự đau đớn
đầy khoái cảm. Bởi vì dù Haruko có thái độ hững hờ đối với tôi
trong lời ăn tiếng nói và hành động, nhưng ở chỗ sâu thẳm nào đó,
dì đang đi tìm ở nơi tôi một cái gì mà chính dì cũng không biết. Tôi
cảm thấy mình đã khám phá ra điều đó [...] Chỉ cần nghe tới cái tên
Haruko thôi, đã thấy đủ để mơ tưởng đến một cái gọi là “hạ cấp mà
kiêu sa”, không khác gì hình ảnh một con thú lưỡi khô bỏng, hổn
hển băng qua cánh đồng dưới cơn nắng lửa, tóm lại, đó là một đam
mê tôi chưa từng nếm.
Bìa: Evening at Ushigome (1939), Tsuchiya Koitsu
Bìa Sau
CHẾT GIỮA MÙA HÈ là tập truyện kết tinh những lý tưởng sống
cốt lõi cùng những góc khuất ẩn ức thậm sâu trong con người
Yukio Mishima. Đó là sự ngợi ca và nỗi ám ảnh thường trực dành
cho cái chết, là tiếng khóc hoang lạc và bi ai của những tâm hồn
đang yêu muốn được giải phóng khỏi sự hạn hẹp của giới tính và
xác thịt, là nỗi cô đơn vĩnh cửu của nhân loại lúc bình sinh...
Văn chương của Mishima uyển chuyển, tinh tế, kết hợp nhuần
nhuyễn những ảnh hưởng của Đông phương và Tây phương, của
truyền thống lẫn hiện đại. Nhưng với lý tưởng tôn quân bảo hoàng
cùng tư tưởng cực đoan cá nhân, văn tài của ông bị xem là chỉ nở ra
những bông hoa ác, bởi thế, văn chương và con người Mishima
luôn là đối tượng để mổ xẻ nghiên cứu của các nhà phê bình và
người đọc trên khắp thế giới.
Lời ngỏ
Mishima Yukio là một tác giả dễ gây tranh cãi. Ông có lắm người
yêu và không thiếu gì kẻ ghét. Tất cả chỉ vì ý kiến chính trị và lối
sống khác đời của ông. Tuy nhiên, chúng ta đều phải công nhận
rằng Mishima là một tài năng đích thực và là một tồn tại hãn hữu,
không những ở giữa lòng văn học sử Nhật Bản mà cả trong văn học
thế giới. Việc cho ra đời một tuyển tập truyện ngắn tại Việt Nam
nhân kỷ niệm 95 năm sinh và 50 năm mất của ông thiết tưởng chỉ là
một sự đền bù xứng đáng cho một tài năng hiếm có.
Vì Mishima là một người thường xuyên bị ám ảnh bởi cái chết
nên chúng tôi xin phép được dùng “Chết giữa mùa hè” - tên một
truyện khá dài được chọn dịch ở đây - làm nhan đề cho toàn bộ tập
truyện. Tuy nhiên, ở Mishima, chúng ta có thể hiểu rằng cái chết chỉ
là một phần của cuộc sống và là cái mốc đánh dấu đỉnh cao nhất
trong tình yêu của con người đối với cuộc sống ấy.
Mặc dù đã cố gắng hết sức, nhưng chúng tôi hãy còn nhiều
khuyết điểm trong khâu trình bày lẫn nội dung. Mong quý vị độc
giả vui lòng chỉ giáo để chúng tôi có thể khắc phục trong những lần
ra mắt tới.
Tokyo, 01/01/2020
Nguyễn Nam Trân
ƯU QUỐC
(Yuukyoku)
1
Ngày 28 tháng Hai năm 1936 (tức ngày thứ ba sau cuộc Binh Biến
26 tháng Hai), Trung úy Takeyama Shinji thuộc trung đoàn bộ binh
cận vệ Thiên hoàng - đau đớn biết rằng các bạn thân nhất của mình
đã tham gia cuộc nổi loạn, và căm phẫn trước tình thế bắt buộc các
toán quân Hoàng gia sẽ phải tấn công nhau - đã mổ bụng theo
đúng nghi lễ bằng thanh kiếm tùy thân, trong căn phòng tám chiếu
tại nhà riêng thuộc quận Yotsuya, khu 6 xóm Aoba-chô. Vợ anh,
Reiko, noi gương chồng, cũng tự vẫn theo. Lá thư từ biệt của Trung
úy chỉ gọn một câu: “Quân đội Hoàng gia muôn năm”. Còn vợ anh,
sau khi tạ tội song thân sẽ phải nghịch đạo hiếu vì làm con mà chết
trước cha mẹ, chấm dứt thư mình: “Ngày phải đến đã đến với vợ
một quân nhân...” Những giây phút cuối cùng của đôi lứa trung
trinh tiết liệt này đã khiến thánh thần cũng phải khóc. Nên lưu ý
rằng Trung úy chỉ mới ba mươi mốt tuổi và người vợ mới hai mươi
ba; chưa tới nửa năm trôi qua kể từ ngày cưới.
2
Ai thấy hình cưới cũng chóa mắt chẳng kém người đã tham dự hôn
lễ, không tiếc lời khen ngợi đôi trai tài gái sắc. Viên Trung úy đứng
oai vệ trong bộ quân phục, tay phải trên đốc kiếm, mũ lưỡi trai
trong tay trái, như đang che chở cô vợ thanh xuân. Anh có vẻ mặt
oai nghiêm, và dưới cặp chân mày đen rậm, cái nhìn của đôi mắt to
toát ra nét trẻ trung, ngay thẳng. Thật khó tưởng tượng nổi cái gì có
thể sánh với nhan sắc cô vợ trong tấm áo cưới mà sự gợi cảm và nét
tao nhã hòa quyện vào nhau; môi đầy đặn, mũi thanh tú, mắt bình
thản dưới đôi mày mềm dịu. Bàn tay cầm cây quạt e ấp nhô khỏi
cánh áo kimono, và các đầu ngón tay chụm lại như mầm mẫu đơn.
Sau cuộc tự vẫn, khi cầm lại tấm hình quan sát, ai cũng buồn bã
than trách, sao những cuộc hôn phối bề ngoài có vẻ hoàn hảo như
vậy lại đã ngầm chứa điềm gở. Có thể chỉ là tưởng tượng, nhưng
nhìn tấm hình sau thảm kịch, trông đúng là đôi trẻ bất động trước
tấm bình phong sơn mài dát vàng kia đều có đôi ngươi trong vắt
hệt nhau, đang chăm chăm nhìn thấu suốt trước cái chết đang chờ
đợi họ.
Nhờ sự giúp đỡ của ông mai hôn lễ, Trung tướng Ozeki, họ
kiếm được căn nhà mới ở xóm Aoba-chô quận Yotsuya. Nói nhà
mới thì cũng hơi quá. Thực ra là thuê căn nhà cũ ba gian phía sau
trông ra vuông vườn nhỏ. Vì cả gian sáu chiếu lẫn bốn chiếu rưỡi ở
tầng trệt không hưởng được ánh mặt trời, họ dùng gian tám chiếu ở
tầng trên làm phòng tiếp khách và phòng ngủ. Không có người
giúp việc nên Reiko trông nhà một mình khi chồng đi vắng.
Họ miễn chuyện đi hưởng tuần trăng mật, viện cớ đất nước
đang trong tình trạng báo động, và qua đêm tân hôn trong căn nhà
này. Hôm đó trước khi đi ngủ, Shinji ngồi trên chiếu, thẳng ngực,
cây kiếm đặt trước mặt, thuyết cho vợ một bài huấn thị về đạo đức
nhà binh. Đàn bà làm vợ quân nhân phải biết rằng chồng mình có
thể chết bất cứ lúc nào, và phải chấp nhận chuyện đó một cách dứt
khoát. Có thể là ngày mai. Hay ngày kia. Nhưng thời điểm nào
không quan trọng, điều quan trọng là em đã hoàn toàn vững chí
chấp nhận chuyện ấy chưa? Reiko đứng lên mở ngăn kéo bàn viết,
lấy ra vật quý giá nhất trong mấy món hồi môn, thanh đoản đao mẹ
tặng. Trở về chỗ ngồi, cô đặt thanh đao trước mặt không nói tiếng
nào, hệt như người chồng đã đặt thanh kiếm của anh. Họ như kết
ước với nhau tức khắc trong im lặng, và viên Trung úy không bao
giờ còn phải tìm cách thử thách quyết tâm của vợ nữa.
Trong những tháng đầu sau đám cưới, nhan sắc Reiko ngày
càng rực rỡ, cô rạng ngời với vẻ trong sáng trầm tĩnh của mặt trăng
sau cơn mưa.
Vì cả hai đều trẻ trung khỏe mạnh, họ yêu nhau với tất cả đam
mê. Và không phải chỉ về đêm thôi. Nhiều lần về thẳng nhà sau
buổi thao diễn, vừa bước vào, ngay cả không kịp cởi bỏ bộ quân
phục đầy bùn, viên Trung úy đã vật vợ xuống sàn. Reiko phơi phới
độ nồng nhiệt tương đương. Khoảng một tháng sau đêm hoa chúc,
Reiko thực tình tràn trề hạnh phúc, khi nhận biết điều ấy, Trung úy
cũng sung sướng như cô.
Thân thể Reiko trinh tiết trắng ngần. Biết chống cự mãnh liệt
như muốn giữ gìn vẻ thanh khiết nhưng vừa thuận tình là bộ ngực
e ấp tròn trịa đã hào phóng tỏa ra hơi ấm. Ngay cả trên giường, hai
vợ chồng đều nghiêm trang đến sợ. Trên tột đỉnh điên cuồng nhất
của nỗi say đắm cùng cực, họ cũng giữ con tim nghiêm chỉnh trong
trắng.
Trong ngày, Trung úy nghĩ đến vợ vào lúc tạm nghỉ tập huấn,
và suốt ngày ở nhà, Reiko hình dung bóng dáng chồng. Ngay cả lúc
vắng anh, cô chỉ cần nhìn tấm hình cưới để nhận chân hạnh phúc
của mình. Reiko không mảy may ngạc nhiên khi thấy người đàn
ông chỉ mấy tháng trước còn hoàn toàn xa lạ, nay bỗng trở thành
mặt trời mà toàn thể vũ trụ của mình xoay chuyển chung quanh.
Tất cả những điều đó đều có cơ sở đạo lý: theo điều dạy trong
sắc lệnh về giáo dục của Thiên Hoàng mà họ tuân phục, vợ chồng
phải “sống trong sự hòa hợp”. Chẳng lần nào Reiko nói trái ý
chồng, và viên Trung úy không có dịp nào phiền trách vợ. Trên bàn
thờ Thần Đạo dưới cầu thang bên cạnh tấm bảng đề Thần Cung
Hoàng Tộc có đặt tấm hình Thiên Hoàng với Hoàng Hậu, đều đặn
mỗi sáng trước khi tới nhiệm sở, Trung úy cùng vợ dừng lại chỗ
thiêng liêng này cúi đầu thật thấp. Nước cúng thay mỗi ngày, và
nhánh cây thiêng sakaki luôn luôn tươi xanh. Họ sống dưới sự phù
hộ của thánh thần và từng chân tơ kẽ tóc trên người đều rung động
một niềm hạnh phúc tràn trề.
3
Căn nhà Bộ trưởng Bộ Tư pháp Saito nằm cùng trong khu; vậy mà
hai người không nghe tiếng súng nổ tảng sáng ngày 26 tháng Hai.
Chỉ mười phút sau thảm kịch, hồi kèn gọi tập hợp trong buổi bình
minh ngập tuyết đã đánh thức viên Trung úy. Nhảy vội khỏi
giường không một lời, anh mặc quân phục, giắt thanh kiếm vợ trao
rồi vội vã lao ra; đường sá phủ đầy tuyết và trời hãy còn đêm. Anh
chỉ trở về chiều tối ngày 28.
Về sau nghe đài phát thanh, Reiko mới hiểu mọi chi tiết về sự
bùng nổ bạo lực thình lình ấy. Trong hai ngày tiếp đó, cô đã sống
một mình trong sự yên tĩnh tuyệt đối, cửa kín then cài.
Trên gương mặt Trung úy khi anh bước ra dưới tuyết, Reiko đã
đọc thấy lòng quyết tử. Cô tự quyết định là nếu chồng không trở
về, cô cũng sẽ chết theo thôi. Cô bình tĩnh phân phát tài sản của
mình. Chọn mấy tấm kimono trang trọng nhất để làm quà kỷ niệm
cho các bạn thời thơ ấu và bạn học, gói ghém cẩn thận rồi viết tên
với địa chỉ trên mỗi gói. Bởi chồng thường ngăn cấm nghĩ tới ngày
mai, Reiko không bao giờ viết nhật ký và mất đi cái thú đọc tới đọc
lui rồi đốt dần các trang giấy ghi lại từng chi tiết hạnh phúc của
mình mấy tháng sau này. Bên cạnh máy phát thanh là con chó nhỏ
bằng sứ đứng cạnh đám thỏ, sóc, gấu, chồn. Có cả chậu hoa nhỏ và
bình nước con. Reiko không sưu tập gì khác. Nhưng khó phân phát
mấy món đó làm di vật, cho chúng theo vào quan tài bằng được thì
cũng không đáng. Khi miên man như vậy, cô cảm thấy sắc diện các
con vật kia càng u buồn xa xăm hơn.
Reiko cầm con sóc lên nhìn. Rồi tâm trí hướng về miền thăm
thẳm cao xa, nơi có cái gì đáng cảm phục vượt lên hẳn nỗi quyến
luyến quá trẻ con của mình, đó là cái nguyên tắc sáng rõ như mặt
trời mà chồng cô là hiện thân. Reiko sẵn sàng lao nhanh vào chỗ
chết và sung sướng được tháp tùng chiếc linh xa chói lọi thái
dương... nhưng trong vài giây phút cô đơn, cô dịu dàng thả lòng
mình về những phù phiếm ngây thơ vô tội ấy. Xa quá rồi, cái thời
cô thật sự yêu thích mấy món vặt vãnh đó. Từ nay chỉ còn yêu cái
kỷ niệm là xưa kia đã từng yêu thích chúng, và chỗ các món ấy đã
chiếm lĩnh trong tim cô thuở trước giờ đây tràn trề niềm đam mê
mãnh liệt hơn nhiều với hạnh phúc điên cuồng... Bởi ngay cả tận
đáy lòng Reiko cũng không bao giờ gọi tên những lạc thú nhục dục
say sưa đêm ngày kia là khoái lạc. Cái lạnh tháng Hai và sự tiếp xúc
băng giá với con sóc bằng sứ làm tê cóng những ngón tay thanh tú;
dù sao đi nữa, với ý nghĩ giây phút hai cánh tay mạnh mẽ của
chồng vươn ra chờ đón mình, cô cảm thấy trong phần thân còn lại,
dưới làn lót có nét vẽ đều đặn của tấm kimono sít sao bằng tơ
meisen, toát ra chất mồ hôi hâm hấp xác thịt nóng hổi làm tan được
cả băng tuyết...
Cô không hề sợ cái chết đang trăn trở trong đầu. Chờ ở nhà
một mình, Reiko tin rằng những gì chồng mình cảm nhận, ta thán,
lo buồn hay suy nghĩ cũng đều đưa cô tới cái chết hoan hỷ - chắc
chắn như quyền lực thịt da anh trên thân thể cô vậy. Có cảm tưởng
mọi ý nghĩ dù nhỏ nhoi của chồng cũng sẽ dễ dàng biến chất loãng
tan trong thân xác mình.
Lắng tai trước thông tin dồn dập trên đài phát thanh, cô nghe
xướng tên nhiều bạn đồng ngũ của chồng trong số sĩ quan nổi dậy.
Loại tin tức đó loan báo cái chết. Chăm chú theo dõi biến cố và khi
tình hình ngày càng trở nên không thể đảo ngược, cô lo âu tự hỏi
sao không có sắc lệnh của Hoàng gia can thiệp, để đến nỗi cái mà
lúc đầu người ta xem là phong trào nhằm tái lập danh dự quốc gia
lại dần dà biến thành điều ô nhục bị gọi là phiến loạn. Không tin
tức gì từ trung đoàn. Dường như người ta có thể lại tác chiến bất cứ
lúc nào trên đường phố còn đóng đầy tuyết.
Ngày 28, vào khoảng mặt trời sắp lặn, tiếng đập ầm ầm trên
cửa ra vào khiến Reiko giật bắn người. Cô vội vã đi xuống. Vừa
vụng về kéo ổ khóa và thoáng thấy lờ mờ qua lớp kính dày một
bóng người lặng lẽ, cô biết ngay là chồng. Chưa bao giờ ổ khóa
cứng đến vậy. Nó không chịu nhường bước. Cửa không chịu mở.
Giây sau, khi cô vừa biết mình mở được cửa thì viên Trung úy
đã đứng bên cạnh trên nền xi măng tiền sảnh, cổ rụt vào tấm áo
choàng ka ki, đôi ủng dính bùn nặng cứng. Anh đóng cửa lại sau
lưng và đẩy chốt khóa. Cử chỉ này nghĩa là gì? Reiko không hiểu.
- Anh mới về.
Reiko cúi người thật thấp nhưng chồng không đáp. Vì anh vừa
tháo kiếm và sắp cởi áo choàng, Reiko vòng ra sau giúp anh. Tấm
áo ẩm lạnh trĩu nặng trên tay cô không còn mùi phân ngựa bình
thường vẫn toát ra dưới nắng. Cô treo nó lên móc, ôm chặt chiếc
dây nịt da và cây kiếm trong đôi tay áo rộng, chờ chồng tháo ủng
để cùng anh lên phòng khách. Đấy là căn phòng sáu chiếu ở tầng
trệt.
Dưới ánh đèn, khuôn mặt người chồng phủ lớp râu quai nón
dày đã hai ngày không cạo trông hốc hác tiều tụy khó nhận ra. Má
hóp vào mất vẻ tươi sáng rắn rỏi. Thường thì anh thay đồ ngay và
đòi ăn tối, nhưng lần này cứ ngồi trước bàn, vẫn còn mặc quân
phục, đầu cúi thấp, nặng trĩu âu lo. Reiko không dám hỏi có phải
làm cơm tối không. Một lát, anh nói:
- Anh hoàn toàn không biết gì hết. Họ không thèm rủ anh nhập
bọn. Chắc tại vì anh mới cưới. Kano, Homma nữa, và cả
Yamaguchi.
Reiko thấy lại trong chốc lát khuôn mặt các sĩ quan trẻ đầy
nhiệt tình, những người bạn của chồng thỉnh thoảng mời về nhà.
- Có thể ngày mai Thiên Hoàng sẽ xuống chiếu. Anh nghĩ họ sẽ
bị gọi là bọn phiến loạn. Anh sẽ được giao quyền chỉ huy một đơn
vị và nhận lệnh tấn công họ... Anh không làm được. Không thể nào
làm một việc như vậy.
Rồi tiếp:
- Người ta miễn phiên gác của anh và cho phép về nhà đêm
nay. Nhưng sáng mai, nhất định anh sẽ phải trở lại để tấn công họ.
Anh không làm thế được, Reiko.
Reiko ngồi thẳng thớm, mắt nhìn xuống. Cô hiểu rõ ràng chồng
nói về cái chết. Viên Trung úy đã dứt khoát. Bắt rễ từ cái chết, mỗi
lời anh mạnh bạo nhả ra ý nghĩa trọn vẹn của nó, sáng rõ như được
ghi trên nền đen bất động. Mặc dầu Trung úy nói như thể còn bị đặt
giữa hai con đường phải chọn, nhưng thâm tâm anh không có chỗ
cho lòng do dự.
Dù sao, sự im lặng giữa hai người có cái gì rất minh bạch, như
nước trong vắt của dòng suối khởi từ băng tuyết tan. Ngồi trong
nhà mình sau hai ngày dài thử thách, lần đầu tiên Trung úy cảm
thấy yên ổn thực sự. Vì anh hiểu ngay rằng vợ đã đoán biết quyết
định của chồng ẩn sau lời nói, dù cô không phát biểu chi cả.
Đôi mắt viên Trung úy mở thật to. Dù mệt mỏi cùng cực, cái
nhìn của anh vẫn mạnh mẽ trong sáng, và lần đầu tiên chiếu thẳng
vào mắt vợ: “Vậy thì... tối nay anh sẽ mổ bụng.”
Reiko không hề dao động.
Cái nhìn bình tĩnh của cô căng ra tựa sợi dây đàn đánh âm cao.
Cô nói:
- Em đã sẵn sàng. Em xin phép được theo anh.
Viên Trung úy cảm thấy gần như bị thôi miên trước sức mạnh
ánh mắt cô. Anh trả lời nhanh chóng dễ dàng như người ta nói
trong cơn mê sảng; và chính anh cũng không hiểu làm sao một sự
xin phép mang hậu quả nặng nề dường ấy lại có thể được chấp
thuận nhanh nhẹ dường này:
- Được rồi. Chúng ta sẽ cùng ra đi. Nhưng trước hết anh cần
em làm nhân chứng cho cảnh tự sát của anh cái đã. Em hiểu không?
Khi điều đó thốt ra, một niềm hạnh phúc mãnh liệt bất ngờ bao
phủ lấy hai người. Tim Reiko xúc động mạnh trước lòng tin cậy
trọng đại của chồng. Điều chính yếu đối với Trung úy là, dù gì xảy
ra sau này chăng nữa, cái chết của anh phải hoàn toàn đúng nghi
thức. Cần phải có người chứng kiến. Sự kiện chọn vợ là bằng cớ thứ
nhất của lòng tin cậy. Biểu hiện thứ hai còn quan trọng hơn, là sau
khi đã cam kết với nhau cùng chết, anh không có ý định giết vợ,
nghĩa là anh đã trì hoãn cái chết của vợ cho đến lúc chính mình
không còn sống nữa để kiểm chứng. Nếu Trung úy là người chồng
đa nghi, chắc chắn anh sẽ phải giết vợ trước, như trường hợp thông
thường khi hai người cùng tự vẫn.
Khi Reiko nói “Em xin phép được theo anh”, Trung úy có cảm
tưởng lời ấy là kết quả sự dạy dỗ chính anh đã gieo cấy từ đêm tân
hôn, khi dạy vợ phải nói thẳng những gì phải nói, không ngần ngại
khi đúng lúc. Anh cảm thấy tự hào về cách hành xử của mình. Bởi
vì dù không hợm mình cũng không lãng mạn, anh chẳng hề tưởng
tượng rằng lời lẽ Reiko có thể tới một cách bộc phát từ tình yêu
chồng.
Đôi tim tràn trề hạnh phúc khiến họ không thể không mỉm
cười với nhau. Reiko tưởng như đang sống lại đêm ngày trăng mật.
Trước mắt cô không có đau khổ cũng chẳng có chết chóc. Chỉ
thấy cảnh sắc tự do vô biên mở ra trên chân trời vô tận.
- Nước nóng rồi. Anh muốn tắm bây giờ chưa?
- Thế à, tắm chứ.
- Rồi ăn tối?
Mấy tiếng đó phát ra với giọng trầm tĩnh thân mật đến nỗi
trong tích tắc, Trung úy suýt tưởng tất cả những gì đã xảy ra chỉ là
ảo giác.
- Anh nghĩ mình không cần ăn tối. Nhưng có lẽ nên hâm chút
rượu sake?
- Tùy anh.
Đứng dậy lấy áo choàng tắm cho Trung úy, Reiko cố tình khiến
chồng để ý những gói quà trong ngăn kéo. Anh đứng lên bước tới
bên tủ áo nhìn. Anh đọc từng địa chỉ ghi trên mỗi món kỷ niệm đã
được bao bọc sắp xếp cẩn thận. Bằng chứng này của sự dũng cảm
và dứt khoát, không khiến anh buồn mà lại làm tim anh tràn ngập
yêu thương. Như người chồng được cô vợ trẻ phô khoe những món
quà thơ dại, sau lưng cô, viên Trung úy quàng tay ôm vợ hôn lên
gáy.
Reiko cảm thấy chiếc cằm chồng xù xì râu không cạo áp vào
gáy. Thay vì chỉ giản dị là một trong muôn chuyện ở đời, cái cảm
giác này đối với cô không chỉ như gói ghém toàn thể cuộc sống, mà
còn chiếm hữu cô dữ dội hơn bao giờ, bởi vì cô biết mình sắp mất
nó vĩnh viễn. Mỗi giây phút trôi qua đều mang lại nét gì mới mẻ với
mãnh lực đặc biệt, và đánh thức mọi giác quan trong mỗi phần cơ
thể. Đón nhận mơn trớn của chồng không động đậy, Reiko nhón
mình trên đầu ngón chân trong đôi tất vải, cho khoái cảm túa tràn
khắp mọi thớ thịt.
Trung úy thì thầm bên tai vợ:
- Tắm cái đã, rồi uống chút sake... rồi thì mở giường trên nhà ra,
em nhé?
Reiko im lặng thuận tình.
Trung úy cởi bỏ quân phục đi tắm. Reiko vừa lắng nghe tiếng
nước khuấy, vừa kiểm lại lửa trong lò sưởi phòng khách và bắt đầu
hâm rượu sake; rồi cầm áo khoác tắm, sợi dây lưng và đồ lót, cô vào
phòng tắm xem nước đã đủ nóng chưa. Giữa làn hơi nước, Trung
úy đang cạo râu, ngồi bệt dưới đất, chân co vào hai đầu gối mở
rộng, bắp thịt trên tấm lưng trần khỏe mạnh ẩn hiện ăn nhịp với
động tác cánh tay.
Tất cả những thứ đó không mang ý nghĩa đặc biệt nào lúc này.
Reiko chú ý đến công việc mình, sửa soạn mấy món nhắm. Tay
không run. Cô còn làm việc dễ dàng chính xác hơn thường lệ. Thực
ra, thỉnh thoảng một nỗi lo âu kỳ lạ dấy lên làm tim đập mạnh. Như
tia chớp từ xa, có cái gì dữ dội đâm vào cô rồi biến ngay không dấu
vết. Ngoài điều đó ra, không có chi khác thường cả.
Ngồi cạo râu trong phòng tắm, thân thể ấm lên, cuối cùng
Trung úy cảm thấy cơn mệt mỏi tuyệt vọng xác thân được chữa
lành một cách thần diệu khỏi dày vò đắn đo do dự, anh còn thấy
khơi lên sự chờ đợi hân hoan, bất chấp cái chết đang đón chờ mình.
Anh nghe văng vẳng tiếng vợ di chuyển ở phòng bên. Nỗi ham
muốn lành mạnh mãnh liệt bỗng bộc phát sau hai ngày ròng quên
lãng.
Trung úy tin chắc không có gì vẩn đục trong niềm hoan lạc mà
cả hai cùng cảm thấy khi quyết định sống chết có nhau. Mặc dù tất
nhiên họ không ý thức được gì rõ ràng, lúc ấy cả hai cùng nhận biết
một lần nữa rằng những lạc thú mà họ chia sẻ trong phòng the vẫn
luôn luôn được đặt dưới sự che chở của Thánh Thần, rằng Thiện
Tâm và Đạo Lý là bảo đảm của họ. Khi cùng nhìn nhau để phát
hiện trong mỗi ánh mắt lòng quyết tử cao cả, một lần nữa họ lại có
cảm giác an toàn sau những bức tường thép vững chắc, được bảo
vệ bởi chiếc áo giáp không thể xuyên thủng của Chân và Mỹ. Đến
nỗi viên Trung úy không hề nhìn thấy mâu thuẫn hay xung khắc
nào giữa đòi hỏi xác thịt và sự chân thành của lòng ưu quốc, mà chỉ
trông thấy ở đó hai mặt của cùng một hiện thực.
Ghé mặt thật sát tấm gương tối rạn men mờ mờ hơi nước trên
tường, Trung úy chăm chú cạo râu. Đó sẽ là gương mặt anh mang
khi chết. Không nên để sót dấu vết khó ưa nào. Khuôn mặt sạch
nhẵn đã tìm lại nét rạng rỡ tuổi trẻ dường như làm sáng hẳn tấm
gương mờ. Anh tự nhủ, đặt cạnh bộ mặt tử thần, gương mặt chói
chang sức khỏe này hẳn phải thanh lịch lắm.
Diện mạo anh bây giờ thế nào thì khi chết cũng sẽ thế đó. Trên
thực tế nó đã thoát ly một phần khỏi Trung úy rồi, không còn hoàn
toàn thuộc về anh nữa: đấy là bức tượng bán thân sẽ đặt trên mộ
quân nhân. Anh thử nhắm mắt lại. Tất cả đều bị bóng đêm bao phủ,
anh không còn là sinh vật sống và thấy nữa.
Từ phòng tắm ra, vết dao lướt trên hàm râu mới cạo hãy còn
ánh trên đôi má bóng láng, anh ngồi xuống cạnh lò sưởi nhỏ. Để ý
thấy Reiko dù bận bịu cũng tìm ra chút thời giờ tô nhẹ phấn son.
Đôi má bong bóng, môi ươn ướt. Không thấy nơi cô dáng vẻ u buồn
nào. Trước bằng cớ tính khí cô vợ trẻ, viên Trung úy tự nhủ thực ra
anh đã chọn đúng người vợ mà anh phải chọn lựa.
Vừa uống xong ngụm sake, anh chìa ngay cho vợ. Reiko chưa
bao giờ uống rượu nhưng đón nhận không do dự và bẽn lẽn ghé
môi.
Trung úy gọi: “Đến đây!”
Reiko tiến sát bên chồng, anh vòng tay ôm rồi lật nhào cô lên
đầu gối. Ngực bừng lửa như thể nỗi buồn, niềm vui và rượu mạnh
pha lẫn đang ẩu đả trong cô. Trung úy nghiêng đầu nhìn mặt vợ.
Đây là khuôn mặt cuối cùng anh nhìn thấy trong thế gian này,
khuôn mặt đàn bà nhìn thấy lần chót trên đời. Trung úy chăm chú
quan sát với cặp mắt của du khách nói lời vĩnh biệt cảnh quang khả
ái mà mình sẽ không bao giờ tái viếng. Đó là gương mặt anh nhìn
không biết chán - đường nét đều đặn không tẻ lạnh, môi dịu dàng
đầy đặn khép hờ. Trung úy bất giác đặt lên đôi môi ấy nụ hôn. Và
thình lình, mặc dầu khuôn mặt kia không hề biến dạng vì tiếng nấc
đáng hổ thẹn, anh thoáng thấy những giọt lệ chói ngời dưới hàng
mi dài đang chầm chậm thoát khỏi đôi mắt khép, đầm đìa, tràn lan.
Lát sau khi anh đề nghị về phòng ngủ, Reiko trả lời tắm xong
cô sẽ theo anh ngay. Lên thang lầu một mình và trong căn phòng đã
sưởi ấm bằng lò sưởi ga, anh soãi người trên chiếc giường vừa mở,
dang chân duỗi tay. Ngay cả giờ khắc chờ đợi vợ như vậy cũng là
thời điểm bình thường, không sớm hơn cũng chẳng muộn hơn
thường lệ.
Đan chéo tay dưới gáy, anh ngắm những cây mè đen trên trần
nhà mà ngọn đèn chong không chiếu tới. Anh đang chờ đợi cái chết
chăng? Hay sự say sưa nhục cảm điên cuồng? Cái này quấn quyện
vào cái kia như thể đối tượng của ham muốn nhục thể cũng chính
là cái chết. Dù sao chắc chắn là Trung úy chưa bao giờ cảm thấy
hoàn toàn tự do siêu thoát như vậy.
Có tiếng gầm rú máy xe dưới phố, tiếng bánh xe hơi nghiến rào
rạo trên tuyết đổ dọc bên vệ đường, tiếng còi xe chạm tường dội lại.
Trung úy có cảm tưởng nhà mình là ốc đảo cô đơn trong đại dương
xã hội vẫn náo động như thường lệ. Chung quanh anh, khoảng bao
la hỗn độn trải dài suốt miền đất nước đã làm anh đau khổ. Anh
sắp hiến thân cho nó. Nhưng cái đất nước vĩ đại mà anh sẵn sàng
can gián đến độ sắp hủy hoại đời mình này, liệu có màng đến dù
chỉ là cái chết của anh chăng? Anh không biết; mà thôi mặc kệ. Anh
sẽ chết trên một chiến trường không vinh quang, nơi chẳng ai có thể
lập chiến công, vì đấy là cuộc chiến đấu tinh thần.
Bước chân Reiko vang vang trên cầu thang. Bậc gỗ khô cứng
của căn nhà cũ kêu cọt kẹt. Tiếng động này gợi lên bao nhiêu kỷ
niệm êm đềm, đã rất nhiều lần anh nằm trên giường hân hoan chờ
đợi nó. Với ý nghĩ sẽ không bao giờ còn nghe tiếng động ấy nữa,
anh chăm chú gấp đôi để âm vang bước chân dịu dàng lên thang
lấp đầy từng phút từng giây của thời gian quý báu còn lại. Mỗi
khoảnh khắc trở thành một hạt trân châu ngời sáng.
Reiko quấn thắt lưng đỏ siết chặt eo tấm yukata, nhưng ánh
sáng yếu làm màu bớt thắm khi Trung úy đưa tay, Reiko giúp anh
tháo nút buộc và chiếc thắt lưng lỏng ra buông xuống chiếu. Reiko
đứng trước mặt anh, mảnh yukata vẫn còn trên người. Chồng luồn
tay vào khe dưới tay áo siết cô vào người; khi đầu ngón vừa chạm
vào da thịt trần nóng bỏng, bàn tay vừa siết vào nách là cả thân thể
anh bốc lửa.
Lát sau cả hai trần truồng nằm trước ánh lò ga nóng sáng.
Không ai nói lời nào, nhưng ý nghĩ đó là lần cuối cùng khiến
tim họ đập mạnh, lồng ngực muốn vỡ tung. Như thể những tiếng
“yêu nhau lần cuối” vô hình đã được viết rõ ràng trên từng phân
từng ly thân thể.
Trung úy kéo vợ áp sát mình, hôn tới tấp như vũ bão. Lưỡi họ
mơn man tìm kiếm nhau đến từng ngõ ngách trơn ướt trong miệng;
chẳng khác nào ngọn lửa tôi thép, nỗi đau về cái chết hãy còn xa lạ
thổi rực giác quan họ. Những đau đớn còn chưa cảm biết, nỗi kinh
hoàng của cơn hấp hối còn xa xôi khiến sự đón nhận khoái cảm
càng thăm thẳm.
Trung úy nói: “Đây là lần cuối anh nhìn thấy thân thể em. Nằm
yên anh ngắm.” và anh nghiêng chao đèn cho ánh sáng chiếu dọc
suốt người Reiko đang duỗi dài.
Reiko nhắm mắt nghỉ yên. Ánh sáng thấp của ngọn đèn chiếu
hiện những đường cong đài các, thịt da nõn nà. Với đôi chút ích kỷ,
Trung úy mừng là mình sẽ chẳng bao giờ phải chứng kiến cảnh
tượng sự kiều diễm ngần ấy tan nát trước tử thần.
Thật nhẩn nha, anh để quang cảnh khó quên này khắc sâu vào
trí nhớ. Tay luồn vào tóc, tay kia ve vuốt dịu dàng gương mặt yêu
kiều, anh đặt môi hôn lên bất kỳ nơi nào ánh mắt mình nấn ná.
Chiếc trán cân đối mát mẻ trầm lặng như đỉnh ngọn Phú Sĩ, riềm mi
dài dưới đôi mày mỏng trên cặp mắt nhắm, sống mũi thanh tú, hàm
răng bóng ngời giữa môi mọng đều đặn, hai má mềm mại và chiếc
cằm ngoan xinh xinh... tất cả những nét ấy gợi lên trong đầu Trung
úy hình ảnh gương mặt người chết thật rạng rỡ, và không ngừng
đặt môi lên chỗ hõm của cổ họng trắng ngần - nơi rồi đây tay Reiko
sẽ đâm vào - yết hầu cô hực đỏ vì những nụ hôn. Rồi anh trở lại
miệng, môi anh mơn trớn từ phải sang trái, từ trái qua phải, tròng
trành như chiếc thuyền con. Anh nhắm mắt, cả vũ trụ chao theo.
Mắt anh lướt đến đâu, đôi môi theo sát đến đấy. Cặp vú căng
cứng khi Trung úy cắn nhẹ đầu nhũ hoa hồng tươi như nụ anh đào
dại. Hai bên ngực, đôi tay bóng nhẵn tròn trịa cân đối duỗi dài rồi
thuôn dần ở hai đầu, nơi những ngón tay thanh tú cầm quạt ngày
cưới, đang từ từ khép lại. Mỗi bận Trung úy đặt môi hôn, từng
ngón tay lại bẽn lẽn gấp vào... Chỗ đi từ ngực xuống bụng càng lúc
càng hẹp, nơi thắt đáy, đường cong vừa căng vừa mềm bỗng gấp
lại không muốn cho thể xác quá buông thả trước khi tỏa về phía
mông hứa hẹn thể khối no tròn. Bụng và mông lấp lóe màu trắng
sáng của ly sữa tràn đầy. Bóng mờ đột ngột chấm rốn tựa giọt mưa
bỗng từ đâu rơi xuống cùng lúc, đậm đen dần nơi nở ra mảng lông
mềm mại, và khi thân thể không còn thụ động nữa, cứ mỗi khoảnh
khắc kích thích một mùi hương ấm nóng lại thoang thoảng nhả ra.
Cuối cùng Reiko nói giọng run rẩy:
- Để em xem... Em cũng muốn được ngắm anh, lần cuối.
Chưa bao giờ anh nghe một đòi hỏi mãnh liệt rõ ràng như vậy
từ miệng vợ. Như thể cái gì đó mà đức hạnh của Reiko muốn che
giấu tới cùng đã xô vỡ mọi bờ chắn. Trung úy ngoan ngoãn duỗi
người phó mặc cho vợ. Run rẩy ngồi lên, mềm mại trắng trẻo, thiêu
đốt với khát khao vô tội là đáp đãi lại ve vuốt của chồng, cô đặt hai
ngón tay lên đôi mắt đang đau đáu nhìn mình, nhẹ nhàng khép
chúng lại.
Đôi má hừng hực thứ cảm xúc quay cuồng, Reiko bất thần
choàng hai tay ôm đầu chồng, rối loạn thắm thiết. Tóc viên Trung
úy ngắn cứng như bàn chải chích vào đồi ngực. Cô cảm giác trên
làn da mình là sống mũi mát lạnh cùng lúc với hơi thở ấm. Cô dang
ra để nhìn rõ gương mặt rắn rỏi của chồng. Đôi mày nghiêm nghị,
cặp mắt khép, vòng mũi cong tuyệt vời, đôi môi đậm chắc mím
chặt, hai má rạng rỡ điểm đốm xanh dấu dao cạo lướt qua. Reiko
đặt môi lên đấy, trên chiếc cổ rộng, trên đôi vai thẳng và đầy, trên
quầng ngực cường tráng vồng lên như đôi khiên với hai núm vú đo
đỏ ở đầu. Từ nách và chùm lông chìm khuất dưới cơ bắp to chắc
của vai rồi ngực toát ra mùi dìu dịu buồn buồn; như thể từ nơi êm
ái này rỉ ra tinh chất của sự yểu mệnh, bằng cách nào không biết
nữa. Làn da trần của viên Trung úy ánh ngời như đồng lúa mạch
chín vàng, trên khắp người bắp thịt chắc nịch nổi lên lồ lộ rồi cùng
tụ lại trên bụng, quanh chấm rốn nhỏ kín đáo. Nhìn chiếc bụng trẻ
trung săn sắt lặng lẽ chìm dưới lớp lông rậm này, tự nhủ là chỉ lát
nữa thôi nó sẽ bị mũi kiếm đâm rách thô bạo, Reiko nức nở hôn
trùm lên với nỗi thương xót não người.
Khi cảm nhận nước mắt vợ, Trung úy biết là anh đã sẵn sàng
chịu đựng những đau đớn khủng khiếp nhất của cuộc tự vẫn với
tất cả can đảm.
Sau mơn trớn đó, người ta có thể mường tượng nỗi say đắm
nào sẽ cuồn cuộn họ vào cuộc giao hoan. Trung úy nhổm lên ghì
chặt cô vợ đã kiệt sức vì đau khổ và nước mắt. Má kề má, họ mê
mẩn quấn chặt nhau. Reiko run rẩy. Ngực họ hâm hấp mồ hôi bám
sát, mỗi gang tấc của thân thể trẻ trung đẹp đẽ này hòa quyện vào
thân thể người kia, hoàn hảo đến độ tưởng chẳng bao giờ có thể
cách ly được. Reiko rên rỉ. Từ đỉnh cao nhào xu...
(1925-1970)
Tên thật là Hiraoka Kimitake. Thuở nhỏ, Mishima được dạy dỗ
theo truyền thống khắc kỷ như quân đội. Sau khi tốt nghiệp đại
học, dầu đỗ vào ngạch công chức cao cấp Bộ Tài chính, ông đã từ
chức sau một năm sống đời “sáng vác ô đi tối vác về” để chọn con
đường viết văn gian nan gai góc hơn.
Là người có lý tưởng tôn quân bảo hoàng, ông đã cùng các bạn
đồng chí hướng đánh chiếm doanh trại của quân đội Nhật ở
Ichigaya ngày 25/11/1970 nhằm kêu gọi binh linh ở đó hành động,
gây áp lực lên dư luận để sửa đổi hiến pháp cho phép Nhật Bản tái
vũ trang. Giữa sự thờ ơ và chế nhạo của mọi người, Mishima đã mổ
bụng tự sát.
CHẾT GIỮA MÙA HÈ
Yukio Mishima
Nguyễn Nam Trân chủ biên
ISBN: 978-604-9959-22-6
Bản quyền tiếng Việt © Công ty Cổ phần Sách Tao Đàn, 2020
Truyện Ưu quốc (Yuukyoku) được Miêng dịch từ bản Pháp ngữ:
Patriotisme của Dominique Aury, trong Tuyển tập truyện ngắn La
Mort en été, Gallimard, 1997.
Truyện Onnataga và kịch Đạo Thành tự (Dojoji) được Nam Tử dịch
từ bản Anh ngữ ở cuốn Death in Midsummer and Other Stories,
Penguin Books, 1971.
Truyện Đôi cánh (Tsubasa) - Dì Haruko (Haruko) - Chết Giữa Mùa
Hè (Manatsu no shi) - Hồn bướm (Chôchô) - Chim công (Kujaku) -
Mối tình của vị cao tăng chùa Shiga (Shigadera shônin no koi) - Bồn
phun nước giữa cơn mưa (Ame no naka no funsui) và kịch Nàng
Aoi (Aoi) được Nguyễn Nam Trân tuyển chọn và dịch từ nguyên
tác tiếng Nhật, trong Tuyển tập Manatsu no shi (Chết giữa mùa hè),
1970, Shincho, ấn bản lần thứ 57, Tokyo, 2013,và Toàn tập Mishima
Yukio, Shincho, Tokyo, 1973. Có tham chiếu thêm bản dịch Pháp
ngữ.
Bìa Gập Sau
Những lúc chú tâm nhìn khuôn mặt một người đàn bà hay chiêm
nghiệm về con người thật của mình, tôi đều cảm thấy một nỗi khiếp
sợ dâng lên trong cơ thể. Cách thức của tôi là phải làm sao để tìm ra
cho được hình dáng của một “thằng tôi đang phản tỉnh” rồi cuối
cùng mới có thể an tâm để bắt đầu xử lý vấn đề của mình. Nhưng
cái giờ đây đang từ từ siết chặt tôi lại chỉ gây ra một sự đau đớn
đầy khoái cảm. Bởi vì dù Haruko có thái độ hững hờ đối với tôi
trong lời ăn tiếng nói và hành động, nhưng ở chỗ sâu thẳm nào đó,
dì đang đi tìm ở nơi tôi một cái gì mà chính dì cũng không biết. Tôi
cảm thấy mình đã khám phá ra điều đó [...] Chỉ cần nghe tới cái tên
Haruko thôi, đã thấy đủ để mơ tưởng đến một cái gọi là “hạ cấp mà
kiêu sa”, không khác gì hình ảnh một con thú lưỡi khô bỏng, hổn
hển băng qua cánh đồng dưới cơn nắng lửa, tóm lại, đó là một đam
mê tôi chưa từng nếm.
Bìa: Evening at Ushigome (1939), Tsuchiya Koitsu
Bìa Sau
CHẾT GIỮA MÙA HÈ là tập truyện kết tinh những lý tưởng sống
cốt lõi cùng những góc khuất ẩn ức thậm sâu trong con người
Yukio Mishima. Đó là sự ngợi ca và nỗi ám ảnh thường trực dành
cho cái chết, là tiếng khóc hoang lạc và bi ai của những tâm hồn
đang yêu muốn được giải phóng khỏi sự hạn hẹp của giới tính và
xác thịt, là nỗi cô đơn vĩnh cửu của nhân loại lúc bình sinh...
Văn chương của Mishima uyển chuyển, tinh tế, kết hợp nhuần
nhuyễn những ảnh hưởng của Đông phương và Tây phương, của
truyền thống lẫn hiện đại. Nhưng với lý tưởng tôn quân bảo hoàng
cùng tư tưởng cực đoan cá nhân, văn tài của ông bị xem là chỉ nở ra
những bông hoa ác, bởi thế, văn chương và con người Mishima
luôn là đối tượng để mổ xẻ nghiên cứu của các nhà phê bình và
người đọc trên khắp thế giới.
Lời ngỏ
Mishima Yukio là một tác giả dễ gây tranh cãi. Ông có lắm người
yêu và không thiếu gì kẻ ghét. Tất cả chỉ vì ý kiến chính trị và lối
sống khác đời của ông. Tuy nhiên, chúng ta đều phải công nhận
rằng Mishima là một tài năng đích thực và là một tồn tại hãn hữu,
không những ở giữa lòng văn học sử Nhật Bản mà cả trong văn học
thế giới. Việc cho ra đời một tuyển tập truyện ngắn tại Việt Nam
nhân kỷ niệm 95 năm sinh và 50 năm mất của ông thiết tưởng chỉ là
một sự đền bù xứng đáng cho một tài năng hiếm có.
Vì Mishima là một người thường xuyên bị ám ảnh bởi cái chết
nên chúng tôi xin phép được dùng “Chết giữa mùa hè” - tên một
truyện khá dài được chọn dịch ở đây - làm nhan đề cho toàn bộ tập
truyện. Tuy nhiên, ở Mishima, chúng ta có thể hiểu rằng cái chết chỉ
là một phần của cuộc sống và là cái mốc đánh dấu đỉnh cao nhất
trong tình yêu của con người đối với cuộc sống ấy.
Mặc dù đã cố gắng hết sức, nhưng chúng tôi hãy còn nhiều
khuyết điểm trong khâu trình bày lẫn nội dung. Mong quý vị độc
giả vui lòng chỉ giáo để chúng tôi có thể khắc phục trong những lần
ra mắt tới.
Tokyo, 01/01/2020
Nguyễn Nam Trân
ƯU QUỐC
(Yuukyoku)
1
Ngày 28 tháng Hai năm 1936 (tức ngày thứ ba sau cuộc Binh Biến
26 tháng Hai), Trung úy Takeyama Shinji thuộc trung đoàn bộ binh
cận vệ Thiên hoàng - đau đớn biết rằng các bạn thân nhất của mình
đã tham gia cuộc nổi loạn, và căm phẫn trước tình thế bắt buộc các
toán quân Hoàng gia sẽ phải tấn công nhau - đã mổ bụng theo
đúng nghi lễ bằng thanh kiếm tùy thân, trong căn phòng tám chiếu
tại nhà riêng thuộc quận Yotsuya, khu 6 xóm Aoba-chô. Vợ anh,
Reiko, noi gương chồng, cũng tự vẫn theo. Lá thư từ biệt của Trung
úy chỉ gọn một câu: “Quân đội Hoàng gia muôn năm”. Còn vợ anh,
sau khi tạ tội song thân sẽ phải nghịch đạo hiếu vì làm con mà chết
trước cha mẹ, chấm dứt thư mình: “Ngày phải đến đã đến với vợ
một quân nhân...” Những giây phút cuối cùng của đôi lứa trung
trinh tiết liệt này đã khiến thánh thần cũng phải khóc. Nên lưu ý
rằng Trung úy chỉ mới ba mươi mốt tuổi và người vợ mới hai mươi
ba; chưa tới nửa năm trôi qua kể từ ngày cưới.
2
Ai thấy hình cưới cũng chóa mắt chẳng kém người đã tham dự hôn
lễ, không tiếc lời khen ngợi đôi trai tài gái sắc. Viên Trung úy đứng
oai vệ trong bộ quân phục, tay phải trên đốc kiếm, mũ lưỡi trai
trong tay trái, như đang che chở cô vợ thanh xuân. Anh có vẻ mặt
oai nghiêm, và dưới cặp chân mày đen rậm, cái nhìn của đôi mắt to
toát ra nét trẻ trung, ngay thẳng. Thật khó tưởng tượng nổi cái gì có
thể sánh với nhan sắc cô vợ trong tấm áo cưới mà sự gợi cảm và nét
tao nhã hòa quyện vào nhau; môi đầy đặn, mũi thanh tú, mắt bình
thản dưới đôi mày mềm dịu. Bàn tay cầm cây quạt e ấp nhô khỏi
cánh áo kimono, và các đầu ngón tay chụm lại như mầm mẫu đơn.
Sau cuộc tự vẫn, khi cầm lại tấm hình quan sát, ai cũng buồn bã
than trách, sao những cuộc hôn phối bề ngoài có vẻ hoàn hảo như
vậy lại đã ngầm chứa điềm gở. Có thể chỉ là tưởng tượng, nhưng
nhìn tấm hình sau thảm kịch, trông đúng là đôi trẻ bất động trước
tấm bình phong sơn mài dát vàng kia đều có đôi ngươi trong vắt
hệt nhau, đang chăm chăm nhìn thấu suốt trước cái chết đang chờ
đợi họ.
Nhờ sự giúp đỡ của ông mai hôn lễ, Trung tướng Ozeki, họ
kiếm được căn nhà mới ở xóm Aoba-chô quận Yotsuya. Nói nhà
mới thì cũng hơi quá. Thực ra là thuê căn nhà cũ ba gian phía sau
trông ra vuông vườn nhỏ. Vì cả gian sáu chiếu lẫn bốn chiếu rưỡi ở
tầng trệt không hưởng được ánh mặt trời, họ dùng gian tám chiếu ở
tầng trên làm phòng tiếp khách và phòng ngủ. Không có người
giúp việc nên Reiko trông nhà một mình khi chồng đi vắng.
Họ miễn chuyện đi hưởng tuần trăng mật, viện cớ đất nước
đang trong tình trạng báo động, và qua đêm tân hôn trong căn nhà
này. Hôm đó trước khi đi ngủ, Shinji ngồi trên chiếu, thẳng ngực,
cây kiếm đặt trước mặt, thuyết cho vợ một bài huấn thị về đạo đức
nhà binh. Đàn bà làm vợ quân nhân phải biết rằng chồng mình có
thể chết bất cứ lúc nào, và phải chấp nhận chuyện đó một cách dứt
khoát. Có thể là ngày mai. Hay ngày kia. Nhưng thời điểm nào
không quan trọng, điều quan trọng là em đã hoàn toàn vững chí
chấp nhận chuyện ấy chưa? Reiko đứng lên mở ngăn kéo bàn viết,
lấy ra vật quý giá nhất trong mấy món hồi môn, thanh đoản đao mẹ
tặng. Trở về chỗ ngồi, cô đặt thanh đao trước mặt không nói tiếng
nào, hệt như người chồng đã đặt thanh kiếm của anh. Họ như kết
ước với nhau tức khắc trong im lặng, và viên Trung úy không bao
giờ còn phải tìm cách thử thách quyết tâm của vợ nữa.
Trong những tháng đầu sau đám cưới, nhan sắc Reiko ngày
càng rực rỡ, cô rạng ngời với vẻ trong sáng trầm tĩnh của mặt trăng
sau cơn mưa.
Vì cả hai đều trẻ trung khỏe mạnh, họ yêu nhau với tất cả đam
mê. Và không phải chỉ về đêm thôi. Nhiều lần về thẳng nhà sau
buổi thao diễn, vừa bước vào, ngay cả không kịp cởi bỏ bộ quân
phục đầy bùn, viên Trung úy đã vật vợ xuống sàn. Reiko phơi phới
độ nồng nhiệt tương đương. Khoảng một tháng sau đêm hoa chúc,
Reiko thực tình tràn trề hạnh phúc, khi nhận biết điều ấy, Trung úy
cũng sung sướng như cô.
Thân thể Reiko trinh tiết trắng ngần. Biết chống cự mãnh liệt
như muốn giữ gìn vẻ thanh khiết nhưng vừa thuận tình là bộ ngực
e ấp tròn trịa đã hào phóng tỏa ra hơi ấm. Ngay cả trên giường, hai
vợ chồng đều nghiêm trang đến sợ. Trên tột đỉnh điên cuồng nhất
của nỗi say đắm cùng cực, họ cũng giữ con tim nghiêm chỉnh trong
trắng.
Trong ngày, Trung úy nghĩ đến vợ vào lúc tạm nghỉ tập huấn,
và suốt ngày ở nhà, Reiko hình dung bóng dáng chồng. Ngay cả lúc
vắng anh, cô chỉ cần nhìn tấm hình cưới để nhận chân hạnh phúc
của mình. Reiko không mảy may ngạc nhiên khi thấy người đàn
ông chỉ mấy tháng trước còn hoàn toàn xa lạ, nay bỗng trở thành
mặt trời mà toàn thể vũ trụ của mình xoay chuyển chung quanh.
Tất cả những điều đó đều có cơ sở đạo lý: theo điều dạy trong
sắc lệnh về giáo dục của Thiên Hoàng mà họ tuân phục, vợ chồng
phải “sống trong sự hòa hợp”. Chẳng lần nào Reiko nói trái ý
chồng, và viên Trung úy không có dịp nào phiền trách vợ. Trên bàn
thờ Thần Đạo dưới cầu thang bên cạnh tấm bảng đề Thần Cung
Hoàng Tộc có đặt tấm hình Thiên Hoàng với Hoàng Hậu, đều đặn
mỗi sáng trước khi tới nhiệm sở, Trung úy cùng vợ dừng lại chỗ
thiêng liêng này cúi đầu thật thấp. Nước cúng thay mỗi ngày, và
nhánh cây thiêng sakaki luôn luôn tươi xanh. Họ sống dưới sự phù
hộ của thánh thần và từng chân tơ kẽ tóc trên người đều rung động
một niềm hạnh phúc tràn trề.
3
Căn nhà Bộ trưởng Bộ Tư pháp Saito nằm cùng trong khu; vậy mà
hai người không nghe tiếng súng nổ tảng sáng ngày 26 tháng Hai.
Chỉ mười phút sau thảm kịch, hồi kèn gọi tập hợp trong buổi bình
minh ngập tuyết đã đánh thức viên Trung úy. Nhảy vội khỏi
giường không một lời, anh mặc quân phục, giắt thanh kiếm vợ trao
rồi vội vã lao ra; đường sá phủ đầy tuyết và trời hãy còn đêm. Anh
chỉ trở về chiều tối ngày 28.
Về sau nghe đài phát thanh, Reiko mới hiểu mọi chi tiết về sự
bùng nổ bạo lực thình lình ấy. Trong hai ngày tiếp đó, cô đã sống
một mình trong sự yên tĩnh tuyệt đối, cửa kín then cài.
Trên gương mặt Trung úy khi anh bước ra dưới tuyết, Reiko đã
đọc thấy lòng quyết tử. Cô tự quyết định là nếu chồng không trở
về, cô cũng sẽ chết theo thôi. Cô bình tĩnh phân phát tài sản của
mình. Chọn mấy tấm kimono trang trọng nhất để làm quà kỷ niệm
cho các bạn thời thơ ấu và bạn học, gói ghém cẩn thận rồi viết tên
với địa chỉ trên mỗi gói. Bởi chồng thường ngăn cấm nghĩ tới ngày
mai, Reiko không bao giờ viết nhật ký và mất đi cái thú đọc tới đọc
lui rồi đốt dần các trang giấy ghi lại từng chi tiết hạnh phúc của
mình mấy tháng sau này. Bên cạnh máy phát thanh là con chó nhỏ
bằng sứ đứng cạnh đám thỏ, sóc, gấu, chồn. Có cả chậu hoa nhỏ và
bình nước con. Reiko không sưu tập gì khác. Nhưng khó phân phát
mấy món đó làm di vật, cho chúng theo vào quan tài bằng được thì
cũng không đáng. Khi miên man như vậy, cô cảm thấy sắc diện các
con vật kia càng u buồn xa xăm hơn.
Reiko cầm con sóc lên nhìn. Rồi tâm trí hướng về miền thăm
thẳm cao xa, nơi có cái gì đáng cảm phục vượt lên hẳn nỗi quyến
luyến quá trẻ con của mình, đó là cái nguyên tắc sáng rõ như mặt
trời mà chồng cô là hiện thân. Reiko sẵn sàng lao nhanh vào chỗ
chết và sung sướng được tháp tùng chiếc linh xa chói lọi thái
dương... nhưng trong vài giây phút cô đơn, cô dịu dàng thả lòng
mình về những phù phiếm ngây thơ vô tội ấy. Xa quá rồi, cái thời
cô thật sự yêu thích mấy món vặt vãnh đó. Từ nay chỉ còn yêu cái
kỷ niệm là xưa kia đã từng yêu thích chúng, và chỗ các món ấy đã
chiếm lĩnh trong tim cô thuở trước giờ đây tràn trề niềm đam mê
mãnh liệt hơn nhiều với hạnh phúc điên cuồng... Bởi ngay cả tận
đáy lòng Reiko cũng không bao giờ gọi tên những lạc thú nhục dục
say sưa đêm ngày kia là khoái lạc. Cái lạnh tháng Hai và sự tiếp xúc
băng giá với con sóc bằng sứ làm tê cóng những ngón tay thanh tú;
dù sao đi nữa, với ý nghĩ giây phút hai cánh tay mạnh mẽ của
chồng vươn ra chờ đón mình, cô cảm thấy trong phần thân còn lại,
dưới làn lót có nét vẽ đều đặn của tấm kimono sít sao bằng tơ
meisen, toát ra chất mồ hôi hâm hấp xác thịt nóng hổi làm tan được
cả băng tuyết...
Cô không hề sợ cái chết đang trăn trở trong đầu. Chờ ở nhà
một mình, Reiko tin rằng những gì chồng mình cảm nhận, ta thán,
lo buồn hay suy nghĩ cũng đều đưa cô tới cái chết hoan hỷ - chắc
chắn như quyền lực thịt da anh trên thân thể cô vậy. Có cảm tưởng
mọi ý nghĩ dù nhỏ nhoi của chồng cũng sẽ dễ dàng biến chất loãng
tan trong thân xác mình.
Lắng tai trước thông tin dồn dập trên đài phát thanh, cô nghe
xướng tên nhiều bạn đồng ngũ của chồng trong số sĩ quan nổi dậy.
Loại tin tức đó loan báo cái chết. Chăm chú theo dõi biến cố và khi
tình hình ngày càng trở nên không thể đảo ngược, cô lo âu tự hỏi
sao không có sắc lệnh của Hoàng gia can thiệp, để đến nỗi cái mà
lúc đầu người ta xem là phong trào nhằm tái lập danh dự quốc gia
lại dần dà biến thành điều ô nhục bị gọi là phiến loạn. Không tin
tức gì từ trung đoàn. Dường như người ta có thể lại tác chiến bất cứ
lúc nào trên đường phố còn đóng đầy tuyết.
Ngày 28, vào khoảng mặt trời sắp lặn, tiếng đập ầm ầm trên
cửa ra vào khiến Reiko giật bắn người. Cô vội vã đi xuống. Vừa
vụng về kéo ổ khóa và thoáng thấy lờ mờ qua lớp kính dày một
bóng người lặng lẽ, cô biết ngay là chồng. Chưa bao giờ ổ khóa
cứng đến vậy. Nó không chịu nhường bước. Cửa không chịu mở.
Giây sau, khi cô vừa biết mình mở được cửa thì viên Trung úy
đã đứng bên cạnh trên nền xi măng tiền sảnh, cổ rụt vào tấm áo
choàng ka ki, đôi ủng dính bùn nặng cứng. Anh đóng cửa lại sau
lưng và đẩy chốt khóa. Cử chỉ này nghĩa là gì? Reiko không hiểu.
- Anh mới về.
Reiko cúi người thật thấp nhưng chồng không đáp. Vì anh vừa
tháo kiếm và sắp cởi áo choàng, Reiko vòng ra sau giúp anh. Tấm
áo ẩm lạnh trĩu nặng trên tay cô không còn mùi phân ngựa bình
thường vẫn toát ra dưới nắng. Cô treo nó lên móc, ôm chặt chiếc
dây nịt da và cây kiếm trong đôi tay áo rộng, chờ chồng tháo ủng
để cùng anh lên phòng khách. Đấy là căn phòng sáu chiếu ở tầng
trệt.
Dưới ánh đèn, khuôn mặt người chồng phủ lớp râu quai nón
dày đã hai ngày không cạo trông hốc hác tiều tụy khó nhận ra. Má
hóp vào mất vẻ tươi sáng rắn rỏi. Thường thì anh thay đồ ngay và
đòi ăn tối, nhưng lần này cứ ngồi trước bàn, vẫn còn mặc quân
phục, đầu cúi thấp, nặng trĩu âu lo. Reiko không dám hỏi có phải
làm cơm tối không. Một lát, anh nói:
- Anh hoàn toàn không biết gì hết. Họ không thèm rủ anh nhập
bọn. Chắc tại vì anh mới cưới. Kano, Homma nữa, và cả
Yamaguchi.
Reiko thấy lại trong chốc lát khuôn mặt các sĩ quan trẻ đầy
nhiệt tình, những người bạn của chồng thỉnh thoảng mời về nhà.
- Có thể ngày mai Thiên Hoàng sẽ xuống chiếu. Anh nghĩ họ sẽ
bị gọi là bọn phiến loạn. Anh sẽ được giao quyền chỉ huy một đơn
vị và nhận lệnh tấn công họ... Anh không làm được. Không thể nào
làm một việc như vậy.
Rồi tiếp:
- Người ta miễn phiên gác của anh và cho phép về nhà đêm
nay. Nhưng sáng mai, nhất định anh sẽ phải trở lại để tấn công họ.
Anh không làm thế được, Reiko.
Reiko ngồi thẳng thớm, mắt nhìn xuống. Cô hiểu rõ ràng chồng
nói về cái chết. Viên Trung úy đã dứt khoát. Bắt rễ từ cái chết, mỗi
lời anh mạnh bạo nhả ra ý nghĩa trọn vẹn của nó, sáng rõ như được
ghi trên nền đen bất động. Mặc dầu Trung úy nói như thể còn bị đặt
giữa hai con đường phải chọn, nhưng thâm tâm anh không có chỗ
cho lòng do dự.
Dù sao, sự im lặng giữa hai người có cái gì rất minh bạch, như
nước trong vắt của dòng suối khởi từ băng tuyết tan. Ngồi trong
nhà mình sau hai ngày dài thử thách, lần đầu tiên Trung úy cảm
thấy yên ổn thực sự. Vì anh hiểu ngay rằng vợ đã đoán biết quyết
định của chồng ẩn sau lời nói, dù cô không phát biểu chi cả.
Đôi mắt viên Trung úy mở thật to. Dù mệt mỏi cùng cực, cái
nhìn của anh vẫn mạnh mẽ trong sáng, và lần đầu tiên chiếu thẳng
vào mắt vợ: “Vậy thì... tối nay anh sẽ mổ bụng.”
Reiko không hề dao động.
Cái nhìn bình tĩnh của cô căng ra tựa sợi dây đàn đánh âm cao.
Cô nói:
- Em đã sẵn sàng. Em xin phép được theo anh.
Viên Trung úy cảm thấy gần như bị thôi miên trước sức mạnh
ánh mắt cô. Anh trả lời nhanh chóng dễ dàng như người ta nói
trong cơn mê sảng; và chính anh cũng không hiểu làm sao một sự
xin phép mang hậu quả nặng nề dường ấy lại có thể được chấp
thuận nhanh nhẹ dường này:
- Được rồi. Chúng ta sẽ cùng ra đi. Nhưng trước hết anh cần
em làm nhân chứng cho cảnh tự sát của anh cái đã. Em hiểu không?
Khi điều đó thốt ra, một niềm hạnh phúc mãnh liệt bất ngờ bao
phủ lấy hai người. Tim Reiko xúc động mạnh trước lòng tin cậy
trọng đại của chồng. Điều chính yếu đối với Trung úy là, dù gì xảy
ra sau này chăng nữa, cái chết của anh phải hoàn toàn đúng nghi
thức. Cần phải có người chứng kiến. Sự kiện chọn vợ là bằng cớ thứ
nhất của lòng tin cậy. Biểu hiện thứ hai còn quan trọng hơn, là sau
khi đã cam kết với nhau cùng chết, anh không có ý định giết vợ,
nghĩa là anh đã trì hoãn cái chết của vợ cho đến lúc chính mình
không còn sống nữa để kiểm chứng. Nếu Trung úy là người chồng
đa nghi, chắc chắn anh sẽ phải giết vợ trước, như trường hợp thông
thường khi hai người cùng tự vẫn.
Khi Reiko nói “Em xin phép được theo anh”, Trung úy có cảm
tưởng lời ấy là kết quả sự dạy dỗ chính anh đã gieo cấy từ đêm tân
hôn, khi dạy vợ phải nói thẳng những gì phải nói, không ngần ngại
khi đúng lúc. Anh cảm thấy tự hào về cách hành xử của mình. Bởi
vì dù không hợm mình cũng không lãng mạn, anh chẳng hề tưởng
tượng rằng lời lẽ Reiko có thể tới một cách bộc phát từ tình yêu
chồng.
Đôi tim tràn trề hạnh phúc khiến họ không thể không mỉm
cười với nhau. Reiko tưởng như đang sống lại đêm ngày trăng mật.
Trước mắt cô không có đau khổ cũng chẳng có chết chóc. Chỉ
thấy cảnh sắc tự do vô biên mở ra trên chân trời vô tận.
- Nước nóng rồi. Anh muốn tắm bây giờ chưa?
- Thế à, tắm chứ.
- Rồi ăn tối?
Mấy tiếng đó phát ra với giọng trầm tĩnh thân mật đến nỗi
trong tích tắc, Trung úy suýt tưởng tất cả những gì đã xảy ra chỉ là
ảo giác.
- Anh nghĩ mình không cần ăn tối. Nhưng có lẽ nên hâm chút
rượu sake?
- Tùy anh.
Đứng dậy lấy áo choàng tắm cho Trung úy, Reiko cố tình khiến
chồng để ý những gói quà trong ngăn kéo. Anh đứng lên bước tới
bên tủ áo nhìn. Anh đọc từng địa chỉ ghi trên mỗi món kỷ niệm đã
được bao bọc sắp xếp cẩn thận. Bằng chứng này của sự dũng cảm
và dứt khoát, không khiến anh buồn mà lại làm tim anh tràn ngập
yêu thương. Như người chồng được cô vợ trẻ phô khoe những món
quà thơ dại, sau lưng cô, viên Trung úy quàng tay ôm vợ hôn lên
gáy.
Reiko cảm thấy chiếc cằm chồng xù xì râu không cạo áp vào
gáy. Thay vì chỉ giản dị là một trong muôn chuyện ở đời, cái cảm
giác này đối với cô không chỉ như gói ghém toàn thể cuộc sống, mà
còn chiếm hữu cô dữ dội hơn bao giờ, bởi vì cô biết mình sắp mất
nó vĩnh viễn. Mỗi giây phút trôi qua đều mang lại nét gì mới mẻ với
mãnh lực đặc biệt, và đánh thức mọi giác quan trong mỗi phần cơ
thể. Đón nhận mơn trớn của chồng không động đậy, Reiko nhón
mình trên đầu ngón chân trong đôi tất vải, cho khoái cảm túa tràn
khắp mọi thớ thịt.
Trung úy thì thầm bên tai vợ:
- Tắm cái đã, rồi uống chút sake... rồi thì mở giường trên nhà ra,
em nhé?
Reiko im lặng thuận tình.
Trung úy cởi bỏ quân phục đi tắm. Reiko vừa lắng nghe tiếng
nước khuấy, vừa kiểm lại lửa trong lò sưởi phòng khách và bắt đầu
hâm rượu sake; rồi cầm áo khoác tắm, sợi dây lưng và đồ lót, cô vào
phòng tắm xem nước đã đủ nóng chưa. Giữa làn hơi nước, Trung
úy đang cạo râu, ngồi bệt dưới đất, chân co vào hai đầu gối mở
rộng, bắp thịt trên tấm lưng trần khỏe mạnh ẩn hiện ăn nhịp với
động tác cánh tay.
Tất cả những thứ đó không mang ý nghĩa đặc biệt nào lúc này.
Reiko chú ý đến công việc mình, sửa soạn mấy món nhắm. Tay
không run. Cô còn làm việc dễ dàng chính xác hơn thường lệ. Thực
ra, thỉnh thoảng một nỗi lo âu kỳ lạ dấy lên làm tim đập mạnh. Như
tia chớp từ xa, có cái gì dữ dội đâm vào cô rồi biến ngay không dấu
vết. Ngoài điều đó ra, không có chi khác thường cả.
Ngồi cạo râu trong phòng tắm, thân thể ấm lên, cuối cùng
Trung úy cảm thấy cơn mệt mỏi tuyệt vọng xác thân được chữa
lành một cách thần diệu khỏi dày vò đắn đo do dự, anh còn thấy
khơi lên sự chờ đợi hân hoan, bất chấp cái chết đang đón chờ mình.
Anh nghe văng vẳng tiếng vợ di chuyển ở phòng bên. Nỗi ham
muốn lành mạnh mãnh liệt bỗng bộc phát sau hai ngày ròng quên
lãng.
Trung úy tin chắc không có gì vẩn đục trong niềm hoan lạc mà
cả hai cùng cảm thấy khi quyết định sống chết có nhau. Mặc dù tất
nhiên họ không ý thức được gì rõ ràng, lúc ấy cả hai cùng nhận biết
một lần nữa rằng những lạc thú mà họ chia sẻ trong phòng the vẫn
luôn luôn được đặt dưới sự che chở của Thánh Thần, rằng Thiện
Tâm và Đạo Lý là bảo đảm của họ. Khi cùng nhìn nhau để phát
hiện trong mỗi ánh mắt lòng quyết tử cao cả, một lần nữa họ lại có
cảm giác an toàn sau những bức tường thép vững chắc, được bảo
vệ bởi chiếc áo giáp không thể xuyên thủng của Chân và Mỹ. Đến
nỗi viên Trung úy không hề nhìn thấy mâu thuẫn hay xung khắc
nào giữa đòi hỏi xác thịt và sự chân thành của lòng ưu quốc, mà chỉ
trông thấy ở đó hai mặt của cùng một hiện thực.
Ghé mặt thật sát tấm gương tối rạn men mờ mờ hơi nước trên
tường, Trung úy chăm chú cạo râu. Đó sẽ là gương mặt anh mang
khi chết. Không nên để sót dấu vết khó ưa nào. Khuôn mặt sạch
nhẵn đã tìm lại nét rạng rỡ tuổi trẻ dường như làm sáng hẳn tấm
gương mờ. Anh tự nhủ, đặt cạnh bộ mặt tử thần, gương mặt chói
chang sức khỏe này hẳn phải thanh lịch lắm.
Diện mạo anh bây giờ thế nào thì khi chết cũng sẽ thế đó. Trên
thực tế nó đã thoát ly một phần khỏi Trung úy rồi, không còn hoàn
toàn thuộc về anh nữa: đấy là bức tượng bán thân sẽ đặt trên mộ
quân nhân. Anh thử nhắm mắt lại. Tất cả đều bị bóng đêm bao phủ,
anh không còn là sinh vật sống và thấy nữa.
Từ phòng tắm ra, vết dao lướt trên hàm râu mới cạo hãy còn
ánh trên đôi má bóng láng, anh ngồi xuống cạnh lò sưởi nhỏ. Để ý
thấy Reiko dù bận bịu cũng tìm ra chút thời giờ tô nhẹ phấn son.
Đôi má bong bóng, môi ươn ướt. Không thấy nơi cô dáng vẻ u buồn
nào. Trước bằng cớ tính khí cô vợ trẻ, viên Trung úy tự nhủ thực ra
anh đã chọn đúng người vợ mà anh phải chọn lựa.
Vừa uống xong ngụm sake, anh chìa ngay cho vợ. Reiko chưa
bao giờ uống rượu nhưng đón nhận không do dự và bẽn lẽn ghé
môi.
Trung úy gọi: “Đến đây!”
Reiko tiến sát bên chồng, anh vòng tay ôm rồi lật nhào cô lên
đầu gối. Ngực bừng lửa như thể nỗi buồn, niềm vui và rượu mạnh
pha lẫn đang ẩu đả trong cô. Trung úy nghiêng đầu nhìn mặt vợ.
Đây là khuôn mặt cuối cùng anh nhìn thấy trong thế gian này,
khuôn mặt đàn bà nhìn thấy lần chót trên đời. Trung úy chăm chú
quan sát với cặp mắt của du khách nói lời vĩnh biệt cảnh quang khả
ái mà mình sẽ không bao giờ tái viếng. Đó là gương mặt anh nhìn
không biết chán - đường nét đều đặn không tẻ lạnh, môi dịu dàng
đầy đặn khép hờ. Trung úy bất giác đặt lên đôi môi ấy nụ hôn. Và
thình lình, mặc dầu khuôn mặt kia không hề biến dạng vì tiếng nấc
đáng hổ thẹn, anh thoáng thấy những giọt lệ chói ngời dưới hàng
mi dài đang chầm chậm thoát khỏi đôi mắt khép, đầm đìa, tràn lan.
Lát sau khi anh đề nghị về phòng ngủ, Reiko trả lời tắm xong
cô sẽ theo anh ngay. Lên thang lầu một mình và trong căn phòng đã
sưởi ấm bằng lò sưởi ga, anh soãi người trên chiếc giường vừa mở,
dang chân duỗi tay. Ngay cả giờ khắc chờ đợi vợ như vậy cũng là
thời điểm bình thường, không sớm hơn cũng chẳng muộn hơn
thường lệ.
Đan chéo tay dưới gáy, anh ngắm những cây mè đen trên trần
nhà mà ngọn đèn chong không chiếu tới. Anh đang chờ đợi cái chết
chăng? Hay sự say sưa nhục cảm điên cuồng? Cái này quấn quyện
vào cái kia như thể đối tượng của ham muốn nhục thể cũng chính
là cái chết. Dù sao chắc chắn là Trung úy chưa bao giờ cảm thấy
hoàn toàn tự do siêu thoát như vậy.
Có tiếng gầm rú máy xe dưới phố, tiếng bánh xe hơi nghiến rào
rạo trên tuyết đổ dọc bên vệ đường, tiếng còi xe chạm tường dội lại.
Trung úy có cảm tưởng nhà mình là ốc đảo cô đơn trong đại dương
xã hội vẫn náo động như thường lệ. Chung quanh anh, khoảng bao
la hỗn độn trải dài suốt miền đất nước đã làm anh đau khổ. Anh
sắp hiến thân cho nó. Nhưng cái đất nước vĩ đại mà anh sẵn sàng
can gián đến độ sắp hủy hoại đời mình này, liệu có màng đến dù
chỉ là cái chết của anh chăng? Anh không biết; mà thôi mặc kệ. Anh
sẽ chết trên một chiến trường không vinh quang, nơi chẳng ai có thể
lập chiến công, vì đấy là cuộc chiến đấu tinh thần.
Bước chân Reiko vang vang trên cầu thang. Bậc gỗ khô cứng
của căn nhà cũ kêu cọt kẹt. Tiếng động này gợi lên bao nhiêu kỷ
niệm êm đềm, đã rất nhiều lần anh nằm trên giường hân hoan chờ
đợi nó. Với ý nghĩ sẽ không bao giờ còn nghe tiếng động ấy nữa,
anh chăm chú gấp đôi để âm vang bước chân dịu dàng lên thang
lấp đầy từng phút từng giây của thời gian quý báu còn lại. Mỗi
khoảnh khắc trở thành một hạt trân châu ngời sáng.
Reiko quấn thắt lưng đỏ siết chặt eo tấm yukata, nhưng ánh
sáng yếu làm màu bớt thắm khi Trung úy đưa tay, Reiko giúp anh
tháo nút buộc và chiếc thắt lưng lỏng ra buông xuống chiếu. Reiko
đứng trước mặt anh, mảnh yukata vẫn còn trên người. Chồng luồn
tay vào khe dưới tay áo siết cô vào người; khi đầu ngón vừa chạm
vào da thịt trần nóng bỏng, bàn tay vừa siết vào nách là cả thân thể
anh bốc lửa.
Lát sau cả hai trần truồng nằm trước ánh lò ga nóng sáng.
Không ai nói lời nào, nhưng ý nghĩ đó là lần cuối cùng khiến
tim họ đập mạnh, lồng ngực muốn vỡ tung. Như thể những tiếng
“yêu nhau lần cuối” vô hình đã được viết rõ ràng trên từng phân
từng ly thân thể.
Trung úy kéo vợ áp sát mình, hôn tới tấp như vũ bão. Lưỡi họ
mơn man tìm kiếm nhau đến từng ngõ ngách trơn ướt trong miệng;
chẳng khác nào ngọn lửa tôi thép, nỗi đau về cái chết hãy còn xa lạ
thổi rực giác quan họ. Những đau đớn còn chưa cảm biết, nỗi kinh
hoàng của cơn hấp hối còn xa xôi khiến sự đón nhận khoái cảm
càng thăm thẳm.
Trung úy nói: “Đây là lần cuối anh nhìn thấy thân thể em. Nằm
yên anh ngắm.” và anh nghiêng chao đèn cho ánh sáng chiếu dọc
suốt người Reiko đang duỗi dài.
Reiko nhắm mắt nghỉ yên. Ánh sáng thấp của ngọn đèn chiếu
hiện những đường cong đài các, thịt da nõn nà. Với đôi chút ích kỷ,
Trung úy mừng là mình sẽ chẳng bao giờ phải chứng kiến cảnh
tượng sự kiều diễm ngần ấy tan nát trước tử thần.
Thật nhẩn nha, anh để quang cảnh khó quên này khắc sâu vào
trí nhớ. Tay luồn vào tóc, tay kia ve vuốt dịu dàng gương mặt yêu
kiều, anh đặt môi hôn lên bất kỳ nơi nào ánh mắt mình nấn ná.
Chiếc trán cân đối mát mẻ trầm lặng như đỉnh ngọn Phú Sĩ, riềm mi
dài dưới đôi mày mỏng trên cặp mắt nhắm, sống mũi thanh tú, hàm
răng bóng ngời giữa môi mọng đều đặn, hai má mềm mại và chiếc
cằm ngoan xinh xinh... tất cả những nét ấy gợi lên trong đầu Trung
úy hình ảnh gương mặt người chết thật rạng rỡ, và không ngừng
đặt môi lên chỗ hõm của cổ họng trắng ngần - nơi rồi đây tay Reiko
sẽ đâm vào - yết hầu cô hực đỏ vì những nụ hôn. Rồi anh trở lại
miệng, môi anh mơn trớn từ phải sang trái, từ trái qua phải, tròng
trành như chiếc thuyền con. Anh nhắm mắt, cả vũ trụ chao theo.
Mắt anh lướt đến đâu, đôi môi theo sát đến đấy. Cặp vú căng
cứng khi Trung úy cắn nhẹ đầu nhũ hoa hồng tươi như nụ anh đào
dại. Hai bên ngực, đôi tay bóng nhẵn tròn trịa cân đối duỗi dài rồi
thuôn dần ở hai đầu, nơi những ngón tay thanh tú cầm quạt ngày
cưới, đang từ từ khép lại. Mỗi bận Trung úy đặt môi hôn, từng
ngón tay lại bẽn lẽn gấp vào... Chỗ đi từ ngực xuống bụng càng lúc
càng hẹp, nơi thắt đáy, đường cong vừa căng vừa mềm bỗng gấp
lại không muốn cho thể xác quá buông thả trước khi tỏa về phía
mông hứa hẹn thể khối no tròn. Bụng và mông lấp lóe màu trắng
sáng của ly sữa tràn đầy. Bóng mờ đột ngột chấm rốn tựa giọt mưa
bỗng từ đâu rơi xuống cùng lúc, đậm đen dần nơi nở ra mảng lông
mềm mại, và khi thân thể không còn thụ động nữa, cứ mỗi khoảnh
khắc kích thích một mùi hương ấm nóng lại thoang thoảng nhả ra.
Cuối cùng Reiko nói giọng run rẩy:
- Để em xem... Em cũng muốn được ngắm anh, lần cuối.
Chưa bao giờ anh nghe một đòi hỏi mãnh liệt rõ ràng như vậy
từ miệng vợ. Như thể cái gì đó mà đức hạnh của Reiko muốn che
giấu tới cùng đã xô vỡ mọi bờ chắn. Trung úy ngoan ngoãn duỗi
người phó mặc cho vợ. Run rẩy ngồi lên, mềm mại trắng trẻo, thiêu
đốt với khát khao vô tội là đáp đãi lại ve vuốt của chồng, cô đặt hai
ngón tay lên đôi mắt đang đau đáu nhìn mình, nhẹ nhàng khép
chúng lại.
Đôi má hừng hực thứ cảm xúc quay cuồng, Reiko bất thần
choàng hai tay ôm đầu chồng, rối loạn thắm thiết. Tóc viên Trung
úy ngắn cứng như bàn chải chích vào đồi ngực. Cô cảm giác trên
làn da mình là sống mũi mát lạnh cùng lúc với hơi thở ấm. Cô dang
ra để nhìn rõ gương mặt rắn rỏi của chồng. Đôi mày nghiêm nghị,
cặp mắt khép, vòng mũi cong tuyệt vời, đôi môi đậm chắc mím
chặt, hai má rạng rỡ điểm đốm xanh dấu dao cạo lướt qua. Reiko
đặt môi lên đấy, trên chiếc cổ rộng, trên đôi vai thẳng và đầy, trên
quầng ngực cường tráng vồng lên như đôi khiên với hai núm vú đo
đỏ ở đầu. Từ nách và chùm lông chìm khuất dưới cơ bắp to chắc
của vai rồi ngực toát ra mùi dìu dịu buồn buồn; như thể từ nơi êm
ái này rỉ ra tinh chất của sự yểu mệnh, bằng cách nào không biết
nữa. Làn da trần của viên Trung úy ánh ngời như đồng lúa mạch
chín vàng, trên khắp người bắp thịt chắc nịch nổi lên lồ lộ rồi cùng
tụ lại trên bụng, quanh chấm rốn nhỏ kín đáo. Nhìn chiếc bụng trẻ
trung săn sắt lặng lẽ chìm dưới lớp lông rậm này, tự nhủ là chỉ lát
nữa thôi nó sẽ bị mũi kiếm đâm rách thô bạo, Reiko nức nở hôn
trùm lên với nỗi thương xót não người.
Khi cảm nhận nước mắt vợ, Trung úy biết là anh đã sẵn sàng
chịu đựng những đau đớn khủng khiếp nhất của cuộc tự vẫn với
tất cả can đảm.
Sau mơn trớn đó, người ta có thể mường tượng nỗi say đắm
nào sẽ cuồn cuộn họ vào cuộc giao hoan. Trung úy nhổm lên ghì
chặt cô vợ đã kiệt sức vì đau khổ và nước mắt. Má kề má, họ mê
mẩn quấn chặt nhau. Reiko run rẩy. Ngực họ hâm hấp mồ hôi bám
sát, mỗi gang tấc của thân thể trẻ trung đẹp đẽ này hòa quyện vào
thân thể người kia, hoàn hảo đến độ tưởng chẳng bao giờ có thể
cách ly được. Reiko rên rỉ. Từ đỉnh cao nhào xu...
 





