Chào mừng quý vị đến với website của ...
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Tham tu xuong vui tinh

- 0 / 0
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 09h:29' 09-03-2024
Dung lượng: 1.9 MB
Số lượt tải: 5
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 09h:29' 09-03-2024
Dung lượng: 1.9 MB
Số lượt tải: 5
Số lượt thích:
0 người
Thám Tử Xương Vui Tính
Phần 1 Series Skulduggery Vui Vẻ
Derek Landy
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách :
Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google : http://bit.ly/downloadsach
Table of Contents
1
STEPHANIE
2
ƯỚC VỌNG
3
CÔ BÉ ĐƠN ĐỘC
4
CUỘC CHIẾN BÍ MẬT
5
GIÁP MẶT CHINA PHIỀN MUỘI
6
TAN CHẢY
7
XÀ BIỂN
8
RÙNG RỢN
9
YÊU TINH DƯỚI CẦU WESRMINSTER
10
CÔ GÁI ÁO ĐEN
11
TỘI ÁC NHỎ NHOI
12
MA CÀ RỒNG
13
BÀN TAY ĐỎ MÁU
14
PHÁP THUẬT CỦA NHỮNG NGUYÊN TỐ
15
NGỤC HÀNH XÁC
Ụ
16
Ý NGHĨA CỦA CÁI TÊN
17
CUỘC GIẢI CỨU NGOẠN MỤC
18
ĐÊM ĐẾN, TRÊN MÁI NHÀ
19
THÍ NGHIỆM
20
LỜI NGUYỀN GIA TỘC
21
HANG ĐỘNG
22
THANH QUYỀN TRƯỢNG CỦA TIỀN BỐI
23
SUY NGẪM VỀ CÁI CHẾT KHỦNG KHIẾP
24
KẾ HOẠCH ÁM SÁT
25
TÊN LÍNH DAO PHAY TRẮNG
26
SỰ KHÁNG CỰ CUỐI CÙNG CỦA…
27
TRƯỚC CƠN GIÔNG TRỜI KHÔNG LẶNG
28
TÀN SÁT
29
SÂU TRONG LÒNG DUBLIN, SỰ CHẾT CHÓC
30
HỒI KẾT, SỰ MỞ ĐẦU
Nghệ thuật thất truyền
BÁ CHỦ THẾ GIỚI
uốn sách này dành tặng cho bố mẹ tôi là ông bà John và
Barbara.
Thưa Bố - con dành tặng cho sự ủng hộ kiên định phi
thường và niềm tin không gì lay chuyển nổi của bố.
Thưa mẹ Barbs – con xin dành tặng nét mặt mẹ khi mẹ
nghe con báo tin vui.
Con biết ơn bố mẹ đã cho con tất cả; và hoàn toàn có khả
năng con cũng, ừm, yêu thương bố mẹ lắm đấy…
C
1
STEPHANIE
ái chết bất ngờ của Gordon Edgley khiến cho mọi
người không khỏi bàng hoàng – thậm chí chắc ông
Gordon cũng bất ngờ không kém. Mới vài giây trước
ông còn ngồi trong phòng làm việc, chỉ mới đọc được
bảy chữ đầu dòng thứ hai mươi lăm trong chương cuối
của cuốn tiểu thuyết Bóng Tối Bủa Vây mới phát hành.
Vậy mà ông tắt thở ngay sau đó. “Một sự mất mát đau
thương”, câu văn Gordon đọc trước khi chết vẫn còn vang
trong tâm trí mê mụ khi ông lịm dần đi.
Tang lễ có mặt gia quyến và người quen nhưng bạn bè thì
ít lắm. Gordon không phải là mẫu người được ưa thích trong
giới xuất bản, vì mặc dù những tác phẩm của ông – những
truyện kinh dị về phép thuật và những điều dị thường –
thường xuyên ló mặt trong bảng những sách bán chạy nhất,
ông có một thói quen không thể khống chế đó là lăng mạ
người khác mà không hề cố ý, và cười trên sự bàng hoàng
của họ. Nhưng dù sao đám tang của Gordon cũng cho
Stephanie Edgley có dịp lần đầu gặp người đàn ông mặc áo
bành tô da nâu sậm.
Anh đứng dưới bóng râm của một tán cây rộng, tách hẳn
đám đông, chiếc áo khoác được cài nút kín mít dù trưa hôm
đó khá nóng bức cộng thêm khăn choàng cổ quấn quanh
che kín nửa mặt phía dưới. Và dù anh ta đứng cách xa mộ
huyệt một quãng, Stephanie vẫn có thể thấy được những lọn
tóc bù xù xoăn tít xòa dưới vành nón rộng sùm sụp sát cặp
kính râm to tướng. Bị vẻ ngoài kỳ dị kích thích tính hiếu kỳ,
nó không rời mắt khỏi anh ta. Như thể cũng biết mình bị
theo dõi, anh quay lưng băng ngang qua những hàng bia đá,
và biến mất dạng.
Sau buổi lễ, Stephanie cùng bố mẹ quay về nhà ông bác,
tọa lạc phía bên kia cây cầu cong cong trên một con đường
nhỏ hẹp ngoằn ngoèo băng ngang nền đất rừng dày đặc.
Cánh cổng to bè nặng nề mở toang, đón chào họ bước vào
phía trong dinh thự, một căn nhà cổ khổng lồ đến lố bịch
trên mảnh đất rộng mênh mông.
Phòng khách nhà này có một cánh cửa phụ được ngụy
trang trông giống một kệ sách. Hồi bé, Stephanie luôn nghĩ
rằng không ai khác, ngay cả ông Gordon, biết có cánh cửa
này. Đó là một con đường bí mật, hệt như trong những mẩu
truyện nó từng đọc, và nó tự sáng tạo ra những cuộc phiêu
C
lưu trong những ngôi nhà ma ám và những kho tàng bí mật
được giấu kỹ. Con đường bí mật này sẽ luôn là lối thoát cho
nó, và những kẻ gian ác tưởng tượng trong những cuộc
phiêu lưu này sẽ phải kinh ngạc bởi sự biến mất đột ngột và
kỳ bí của nó. Nhưng giờ đây cánh cửa mở ra con đường bí
mật này mở toang cho dòng người chầm chậm bước vào.
Stephanie cảm thấy buồn khi thấy chút phép mầu này bị
tước đi.
Tiệc nhẹ hôm nay ngoài trà còn có các loại đồ uống khác
dùng chung với bánh kẹp nhỏ bày trên đĩa bạc được mang
đi khắp phòng. Stephanie thấy có mấy người đi đưa ma
thẳng thừng bình phẩm đồ đạc trong nhà. Nhưng chủ đề
chính của cuộc bàn luận kín lại là bản di chúc. Khi còn sống,
ông Gordon không có, thậm chí không hề tỏ ra đặc biệt yêu
thích một ai, nên không ai đoán được người nào sẽ thừa
hưởng gia tài kếch xù này. Stephanie không thể nhầm lẫn
lòng tham vô độ hiện rõ trên cặp mắt ướt mèm của ông bác
nhỏ thó khó ưa tên Fergus. Ông này gục gặc đầu vẻ sầu não
cho hợp với tông điệu ảm đạm của buổi tang lễ, nhưng đôi
tay tắt mắt sẵn sàng nhét túi một món đồ bạc bất kỳ khi
không có ai để ý.
Vợ của Fergus là một người phụ nữ có một vẻ ngoài hoàn
toàn khó ưa cùng gương mặt góc cạnh tên Beryl. Bà ta lướt
qua đám đông, đắm chìm trong nỗi âu sầu giả tạo, tìm kiếm
các cuộc tán gẫu và sục sạo đào bới những vụ xì căng đan.
Mấy đứa con gái của mụ thì làm như không có Stephanie
trên đời. Carol và Crystal là chị em sinh đôi, mười lăm tuổi,
cũng chanh chua và xấu bụng không thua gì bố mẹ chúng.
Ngược với Stephanie tóc đen, cao, gầy và khỏe mạnh, chúng
tóc vàng nhạt, thấp bè và mặc những bộ đồ khiến những nơi
thiếu thẩm mỹ càng phình ra. Nếu không có đôi mắt nâu có
lẽ không ai có thể nghĩ chúng có họ hàng với Stephanie. Cô
bé thích màu mắt ấy. Đó thứ duy nhất của chúng mà nó
thích. Không thèm chấp những cái lừ mắt đanh đá cùng
những lời thì thầm cạnh khóe của chúng, nó quyết định đi
dạo một vòng.
Nhà ông Gordon có nhiều hành lang dài hai bên tường
treo đầy tranh. Dưới chân Stephanie là ván sàn bóng lộn, và
căn nhà toát lên một mùi cũ kỹ. Không hẳn là mùi mốc, mà
là mùi của… trải nghiệm. Những bức tường và sàn nhà này
đã chứng kiến nhiều sự kiện trong quá khứ mà so với chúng,
Stephanie không hơn gì một tiếng thì thầm thoảng qua. Đến
rồi lại đi trong phút chốc.
Gordon là một người bác tốt. Kiêu ngạo và thiếu trách
nhiệm, đúng là như vậy, nhưng cũng rất vui và trẻ con nữa,
ánh mắt ông hiện lên một đốm sáng, một tia nhìn đầy
ấ
ề
nghịch ngợm. Trong khi tất cả mọi người còn lại đều nghiêm
nghị với ông, Stephanie luôn để ý đến những cái chớp mắt
và gật đầu và những nụ cười nửa vời ông luôn dành cho nó
mỗi khi họ không để ý. Ngay cả khi còn là một đứa trẻ, nó
cảm thấy nó hiểu ông hơn ai hết. Nó thích sự thông minh và
tài ăn nói dí dỏm, cùng với cách ông không quan tâm đến
những gì người khác nghĩ về mình. Ông còn là một người
bác tốt. Khi còn sống, ông thường dạy bảo nó nhiều điều
hay.
Stephanie biết có thời điểm mẹ nó và bác Gordon từng
“phải lòng” nhau (mẹ nó gọi đó là “tìm hiểu”). Nhưng lúc
bác Gordon giới thiệu bà với em trai ông, thì đó đích thực là
tình yêu sét đánh. Gordon thích kể lể về việc ông chưa hề
được gì ngoại trừ một cái hôn nhẹ lên má, Nhưng sau đó ông
rút lui một cách ôn hòa, và say sưa trong những cuộc tình
nồng nhiệt với hàng tá phụ nữ xinh đẹp khác. Ông từng bảo
đó là sự trao đổi khá công bằng, tuy nhiên người thiệt thòi
vẫn là ông.
Stephanie bước lên cầu thang, đẩy cửa phòng đọc sách của
Gordon và bước vào trong. Bốn bức tường treo đầy bìa sách
đóng khung của những tác phẩm bán chạy nhất của ông
cùng với nhiều giải thưởng, trong đó một mặt tường ghép từ
nhiều kệ sách chất đầy những cuốn hồi ký, tiểu thuyết lịch sử
và văn bản khoa học, nhiều bộ sách tâm lý có chèn thêm vô
số sách bìa giấy thường cũ nát. Phòng còn có một chiếc kệ
thấp hơn bày báo, sách phê bình văn học và tạp chí phát
hành theo quí.
Bỏ qua những kệ sách chất đầy bản in tiểu thuyết đầu tiên
của bác Gordon, Stephanie tiến lại gần chiếc bàn. Đăm đăm
nhìn chiếc ghế nơi bác nó trút hơi thở cuối cùng, nó hình
dung cảnh bác nó đang ngồi và bất thần gục xuống mặt bàn,
hồn lìa khỏi xác. Bất ngờ, một giọng nói êm ái vang lên:
- Ít ra bác cháu cũng chết lúc đang làm việc mình ưa thích.
Nó giật mình quay lại, ngạc nhiên khi thấy người đàn ông
mặc áo bành tô, đội nón có mặt lúc hạ huyệt đang đứng bên
khung cửa. Vẫn chiếc khăn quàng quấn kín mít, cặp kính
râm và những lọn tóc xoăn chìa ra ngoài. Tay người này đeo
găng.
- Vâng. – Stephanie chỉ nghĩ được có thế – Ít ra là vậy.
- Cô bé là cháu của Gordon à? – người lạ hỏi – Không trộm
cắp, không làm vỡ đồ đạc - chắc chắn là Stephanie rồi.
Nó gật đầu và chớp lấy thời cơ để nhìn rõ hơn. Khổ nỗi nó
không thể nhìn được gì, dù chỉ một phần gương mặt đằng
sau cặp kính và bên dưới lớp khăn quàng.
- Chú là bạn của bác cháu à?
Người đứng đó khá cao, cao và gầy, dù chiếc áo khoác có
thể khiến cho nhận định này thiếu chính xác.
- Đúng vậy. – khi trả lời người này có gật đầu. Nhờ đó nó
phát hiện toàn bộ cơ thể của người lạ cứng đờ rất kỳ lạ Chúng tôi quen biết nhau đã lâu. Chú gặp ông ta bên ngoài
một quầy bar tại New York. Ngày chú còn ở đó, Gordon mới
vừa xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tay.
Stephanie không thể trông thấy gì bên dưới cặp kính râm
– Kính gì đen thế không biết.
- Chú cũng là nhà văn à?
- Chú ư? Không, chú không biết phải đặt bút viết phần mở
đầu như thế nào. Nhưng chú có cách truyền ý tưởng văn
chương thông qua Gordon.
- Vậy là chú cũng là nhà văn của thể loại văn học viễn
tưởng?
- Chẳng phải ai cũng có năng khiếu ấy sao?
- Cháu không biết, càng không nghĩ thế.
- Nếu đúng như cháu nói thì chắc chú kỳ lạ lắm nhỉ?
- Hừm… quả có thế thật.
- Gordon kể về cháu suốt, hay hãnh diện khoe mình có
đứa cháu gái bé bỏng. Bác của cháu rất có cá tính. Cháu khá
giống Gordon.
- Chú nói như thể chú biết cháu ấy.
- Kiên quyết, thông minh, ăn nói sắc sảo, nhất là không hề
ngốc… những điều trên có khiến cháu liên tưởng đến ai
không?
- Có. Bác Gordon ạ.
- Thú vị thật. Bởi vì đó chính xác là những từ ông ấy dùng
để miêu tả cháu đấy.
Những ngón tay đeo găng lần tìm trong túi áo vét, lấy ra
chiếc đồng hồ bỏ túi trạm trổ công phu có gắn sợi xích vàng.
- Chúc cháu may mắn một khi cháu đã có quyết định cho
đời mình.
- Cảm ơn chú, - Stephanie khẽ nói – Cháu cũng chúc chú
như vậy.
Dù không nhìn thấy, nhưng cô bé có cảm giác người nọ
thoáng mỉm cười. Đoạn anh ta quay lưng, ra cửa bỏ lại nó
ẫ
một mình trong phòng. Lát sau, Stephanie vẫn nhìn đăm
đăm vào chỗ anh ta vừa đứng. Anh ta là ai? Cô bé còn chưa
được biết tên.
Stephanie đi nhanh ra cửa, ngó quanh quất bên ngoài, và
tự nhủ sao anh ta có thể biến mất nhanh như vậy. Stephanie
xuống cầu thang vào Đại Sảnh nhưng vẫn không thấy người
nọ đâu. Nó mở cánh cổng chính vừa kịp lúc một chiếc xe hơi
màu đen rẽ vào đường nhựa. Nhìn anh ta lái xe đi xa dần,
Stephanie đứng chờ thêm vài phút, rồi miễn cưỡng quay về
cùng đại gia đình trong phòng khách, đúng lúc trông thấy
Fergus kịp nhét một chiếc gạt tàn bạc vào túi áo ngực.
2
ƯỚC VỌNG
uộc sống nhà Edgley khá nhàm chán. Mẹ Stephanie làm
việc trong ngân hàng, còn bố nó là ông chủ một công ty
xây dựng. Vì không có anh chị em, nó làm xong việc
thường ngày rất nhanh và dễ dàng. Nhưng không hiểu
sao có một giọng nói luôn vang vọng trong tâm trí
Stephanie, nói với nó rằng cuộc đời nó không chỉ có
thế: quanh quẩn trong thành phố nhỏ ven bờ biển Haggard.
Chỉ có điều nó không biết phải thay đổi như thế nào.
Năm đầu trung học cơ sở sắp qua, cô bé đang mong hè tới.
Stephanie không thích đến trường. Nó thấy khó gần đám
bạn cùng lớp – không phải vì chúng bạn tồi – chẳng qua giữa
nó và chúng không có điểm chung. Còn nữa, cô bé chẳng ưa
gì thầy cô giáo. Nó không thích cách họ đòi hỏi sự tôn trọng
một cách vô điều kiện. Stephanie không ngại làm theo lệnh,
nhưng phải có lý do hợp lý mới được nhé.
Nó dành những ngày đầu hè giúp bố nó trả lời điện thoại
và sắp xếp lại hồ sơ trong phòng làm việc. Gladys, thư ký
làm việc cho ông đã bảy năm, giờ chán ngấy việc kinh doanh
xây dựng và quyết định thử đặt chân vào con đường nghệ
thuật biểu diễn.
Stephanie hay lúng túng mỗi khi tình cờ gặp bà ta trên
đường: 43 tuổi còn định múa hiện đại trong vở kịch của
Faust. Gladys tự tạo trang phục cho vai diễn của mình, một
bộ trang phục mà, theo bà, tượng trưng cho sự đấu tranh nội
tâm của Faust. Rõ ràng bà ta nhất định phải mặc nó ra
đường mới chịu. Stephanie tìm mọi cách để tránh nhìn vào
mắt Gladys.
Mỗi khi không phải phụ việc trong văn phòng, nó thường
ra biển tắm hoặc khóa mình trong phòng nghe nhạc. Giờ nó
đang trong phòng, lục tìm dây sạc điện thoại thì mẹ nó gõ
cửa, bước vào, vẫn mặc bộ đồ ảm đạm từ lễ tang. Trong lúc
đó, Stephanie đã cột cao mái tóc đen, vận chiếc quần jean
thường nhật cùng giày thể thao trong vòng hai phút kể từ
khi đặt chân về nhà.
- Bố mẹ vừa nhận được cuộc gọi từ luật sư của bác Gordon,
- bà tỏ vẻ ngạc nhiên – Họ muốn chúng ta có mặt tại buổi
đọc di chúc của bác ấy.
- Vậy ạ? Mẹ nghĩ bác ấy để gì lại cho mẹ?
C
ế
ố
- Thì ngày mai sẽ biết. Con cũng vậy, con cũng đi cùng bố
mẹ luôn.
- Con ư? – Stephanie thoáng nhíu mày.
- Con có tên trong danh sách. Mẹ chỉ biết có thế. Mình sẽ
đi từ nhà lúc mười giờ, con nhé?
- Sáng con phải phụ bố rồi.
- Bố có gọi cô Gladys. Cô ấy sẽ đến làm thay con vài tiếng.
Bố nhờ cô ấy làm giúp mà. Cô ta nói được, miễn là cô được
phép mặc bộ đồ đậu phộng kia.
Cả nhà khởi hành đến văn phòng luật sư lúc mười giờ
mười lăm, trễ hơn so với dự tính vì cái tính coi thường giờ
giấc của bố Stephanie. Ông cứ loanh quanh từ phòng này
sang phòng khác trong nhà, như thể ông quên thứ gì và chỉ
chờ nó bất thình lình bay thẳng đến mình vậy. Ông gật đầu,
cười cười mỗi khi nghe vợ giục và bảo “Được rồi, anh biết
chứ.”. Nhưng trước khi ra với cả nhà, ông lại chạy biến đi mắt
nhìn quanh quất như bị mất hồn.
- Bố cố tình thì có.
Mẹ Stephanie nói với cô con gái trong xe, cả hai đều đã
thắt dây an toàn và chuẩn bị khởi hành. Mẹ con chăm chú
nhìn ông đứng ở cửa, mặc áo khoác, giắt vạt áo vào lưng
quần, bước ra thềm, và… khựng lại.
- Trông như bố chuẩn bị hắt xì ấy. Stephanie nhận xét.
- Không đâu, - mẹ nó nói – Bố đang có chuyện phải suy
nghĩ. Bà thò đầu khỏi cửa xe:
- Anh Desmond, lại chuyện gì thế? Ông nhìn lên, vẻ hoang
mang.
- Hình như anh quên gì thì phải.
Tựa hẳn vào lưng tựa ở hàng ghế sau, Stephanie liếc bố rồi
quay sang rỉ tai mẹ. Bà gật đầu nhoài người khỏi cửa xe lần
nữa:
- Giày của anh đâu rồi?
Nhìn xuống cặp vớ chiếc xanh chiếc nâu dưới chân, vẻ mặt
trầm tư của ông chợt tan biến. Giơ ngón cái lên với vợ con
xong, ông lại biến mất khỏi tầm nhìn.
- Ông này lạ thật. – bà Edgley khẽ lắc đầu – Con có tưởng
tượng nổi là có lần bố quên không biết trung tâm mua sắm ở
đâu không?
- Cái gì?
ể
ầ
ố
- Mẹ chưa kể con nghe à? Đó là dự án lớn đầu tiên của bố.
Lần đó công ty của bố thành công rực rỡ. Bố đưa khách hàng
đến đó. Vậy mà bố không biết nó ở đâu. Bố lái xe vòng vo cả
tiếng đồng hồ quanh đó và rồi tự nhiên thấy có tòa nhà
trông quen quen. Bố là kỹ sư giỏi nhưng, mẹ thề là bố có sức
tập trung của một con cá vàng. Khác hẳn bác Gordon.
- Hai người họ không giống nhau lắm mẹ nhỉ. Bà mỉm
cười.
- Cũng không hẳn. Họ từng chung tay giải quyết rất nhiều
việc. Hồi đó ba người họ thân nhau đến nỗi tưởng chừng
không thể chia tách được.
- Mẹ nói sao cơ? Mẹ vừa tính cả bác Fergus.
- Đúng vậy. Nhưng sau khi bà nội con mất, ba người họ
dần xa nhau. Sau đó Gordon bắt đầu giao du với vài nhóm
người kỳ lạ.
- Lạ như thế nào ạ?
- À, có lẽ họ chỉ lạ đối với người như chúng ta thôi (Bà mẹ
khẽ cười). Hồi đó, bố con mới khởi nghiệp trong lãnh vực
kinh doanh xây dựng, còn mẹ đang học đại học. Cả bố và mẹ
được coi là bình thường. Gordon không muốn bình thường,
và những người bạn của ổng, họ khiến bố và mẹ sợ. Chẳng ai
biết ổng đã dấn thân vào chuyện gì, chỉ biết chẳng có gì được
gọi là…
- Bình thường.
- Chính xác, bố con là người khiếp đảm họ nhất đấy.
- Tại sao thế ạ?
Đúng lúc ấy, bố Stephanie chân đã mang giày bước khỏi
cửa. Ông khép cánh cửa nhà lại sau lưng. Trước khi bố
Stephanie bước vào xe, mẹ nó nói nhỏ:
- Có lẽ bố con giống bác Gordon nhiều hơn người ta tưởng.
Bố nó cực kỳ hãnh diện:
- OK, Bố sẵn sàng rồi.
Hai mẹ con nhìn ông gật đầu hớn hở, cài dây an toàn rồi
xoay chìa khóa. Nháy mắt, động cơ đang im lìm bỗng nổ
giòn. Stephanie vẫy tay chào Jasper, cậu nhóc tám tuổi
khiếm thính trong khi ông bố lui xe ra đường nhựa, rồ máy
phóng vút đi, xém chút nữa đụng phải thùng rác bên vỉa hè.
Chặng đường từ nhà đến văn phòng luật sư trong thành
phố kéo dài gần một tiếng. Họ đến nơi trễ hai mươi phút. Có
người dẫn họ lên cầu thang cọt kẹt để vào văn phòng nhỏ
xíu, nóng sực đến mức khó chịu. Phòng có cửa sổ rộng nhìn
ra khung cảnh đẹp như tranh, có cả bức tường gạch phía bên
kia đường.
Fergus và Beryl đến trước tỏ vẻ khó chịu vì phải chờ đợi
bằng cách cau có nhìn đồng hồ. Bố mẹ Stephanie ngồi xuống
hai ghế còn trống, riêng nó đứng phía sau họ. Viên luật sư
soi mói nhìn mọi người trong phòng bằng cặp kiếng nứt nẻ.
- Sao, thế đã bắt đầu được chưa? – Beryl buột miệng.
Luật sư Fedgewick, vóc người thấp đậm, với thân hình và
vẻ ngoài trông như một trái banh bowling đẫm mồ hôi, cười
gượng.
- Còn một người nữa chưa đến ạ.
Cặp mắt Fergus nở lớn như muốn lồi ra.
- Ai? – Ông ta nói như quát – Làm gì còn ai nữa đâu.
Gordon còn mỗi mấy người em là chúng tôi đây thôi. Ta
đang đợi ai thế? Có phải tổ chức từ thiện không? Tôi chẳng
tin các tổ chức từ thiện. Bọn họ ai chẳng muốn thứ gì đó của
ta!
Ông Fedgewick đáp:
- Không phải bên từ thiện. Tuy nhiên ông ấy bảo sẽ đến trễ
một chút.
- Nhưng là ai nói mới được chứ?
Nghe bố Stephanie hỏi, vị luật sư nhìn xuống tập hồ sơ mở
rộng trên bàn:
- Tên người này nghe rất lạ tai. Người ta đang đợi là ngài
Skulduggery Vui Vẻ.
- Kẻ kỳ quặc nào đây? – Beryl cấm cảu – Tên hắn nghe
như, nghe như là… Fergus, như là gì ấy nhỉ?
- Một tên lập dị. – Fergus đưa mắt cho Fedgewick – Hắn ta
không phải là một kẻ lập dị chứ?
- Tôi không dám khẳng định. – Lời bào chữa của ông
Fedgewick, vốn đã thiếu thuyết phục, giờ nhường chỗ cho
nụ cười ngày càng trở nên yếu ớt dưới ánh nhìn của Fergus
và Beryl – Nhưng chắc ông ấy sắp đến rồi đó.
Ông Fedgewick lúng túng, đang định tìm một lý do hợp lý
thì cửa phòng bật mở. Một quí ông mặc áo bành tô nâu nhạt
bước vào.
Anh ta khép cánh cửa lại sau lưng:
- Xin lỗi vì đến muộn. Tiếc là tôi không thể đến sớm hơn
được.
ấ
ắ
ế
ổ ế
Ai nấy tròn mắt nhìn từ chiếc khăn quàng cổ, đến đôi găng
tay, cặp kính râm và mái tóc rối bời của người mới đến. Hôm
nay trời nắng gắt đâu cần quấn kín mít như vậy chứ.
Stephanie ngó đăm đăm mái tóc của anh ta: từ chỗ nó đứng,
đến tóc trông cũng như tóc giả vậy.
Viên luật sư dọn giọng:
- Hừm… ông có phải là Skulduggery Vui Vẻ?
- Là tôi đây. Xin sẵn sàng phục vụ.
Stephanie có thể nghe giọng nói ấy cả ngày không chán.
Mẹ của Stephanie, rất rụt rè, nở nụ cười ra ý chào hỏi, còn bố
nó nhìn anh ta không chớp mắt với một sự dè dặt nó chưa
từng thấy ở ông bao giờ. Sau một lúc, vẻ cảnh giác dần biến
mất khi ông gật đầu lịch sự chào trước khi quay sang ông
Fedgewick. Cặp nhà Fergus và Beryl vẫn trố mắt nhìn.
- Bộ mặt anh bị làm sao à?
Ông Fedgewick lại hắng giọng:
- Tốt rồi. Nào ta bắt đầu. Mọi người đều có mặt. Tuyệt vời.
Rất tốt. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là chúc thư cuối
cùng của Gordon Edgley với lần chuẩn y cuối cách đây gần
một năm. Ông Gordon là thân chủ của tôi suốt hai mươi năm
qua. Sau chừng ấy năm, tôi hiểu ông khá rõ. Vì vậy, xin hãy
cho tôi gửi đến gia quyến và bạn bè của ông lời chia buồn
chân thành, sâu sắc nhất…
- Rồi rồi rồi, - Fergus phẩy tay ngắt lời – Có thể cho qua
phần này được không? Tụi tôi đợi cả tiếng đồng hồ rồi đây.
Làm ơn đến ngay đoạn chia phần ấy. Cái nhà chia cho ai thế?
Với lại, ai được cái biệt thự nhỉ?
Beryl nhoài người trên ghế:
- Còn của cải do ai thừa hưởng? Fergus nôn nóng:
- Cả tiền nhuận bút nữa. Ai sẽ lãnh tiền nhuận bút của mấy
cuốn sách thế?
Stephanie khẽ liếc Skulduggery Vui Vẻ. Người này đang
đứng tựa vào tường, hai tay đút vào túi quần, không rời mắt
khỏi vị luật sư. Hay chí ít trông ông ta có vẻ như đang nhìn
luật sư, vì sau cặp kính râm kia, ông có thể quan sát bất kỳ
nơi nào trong phòng. Stephanie quay sang nhìn ông
Fedgewick vừa cầm tờ giấy lên đọc lớn:
- “Dành tặng em trai Fergus và cô vợ xinh đẹp của em.” –
nghe đến đây Stephanie cố nhịn cười – “Anh xin dành tặng
em xe, thuyền và một món quà.”
Fergus và Beryl chớp mắt. Fergus lắp bắp:
ề
- Xe của Gordon ư? Lại cả thuyền nữa kia à? Tại sao
Gordon lại đem thuyền của anh ấy cho tôi làm gì?
Beryl nổi đóa:
- Anh sợ nước mà. Anh mà đi thuyền thì say sóng chết
mất. Fergus phụ họa:
- Tôi hay bị say sóng thật. Gordon biết thừa rồi còn gì!
Beryl la lối:
- Với lại mình có xe rồi.
Fergus hùa theo:
- Chúng tôi có xe rồi mà!
Beryl nhổm hẳn khỏi ghế, trông như sắp trèo lên mặt bàn:
- Còn món quà. Có phải gia sản của Gordon không?
Bối rối ho húng hắng, ông Fedgewick thò tay vào ngăn
bàn lấy ra một chiếc hộp nhỏ và đẩy nhẹ về phía hai người.
Họ sững sờ trợn mắt nhìn món đồ rồi cùng vồ lấy nó.
Stephanie trố mắt nhìn hai vợ chồng đập tay nhau đen đét
trước khi Beryl vơ vội chiếc hộp và mở ngay nắp ra.
Fergus hỏi nhỏ:
- Gì vậy em? Chìa khóa két sắt bí mật trong ngân hàng hay
số tài khoản riêng thế? Anh đoán đúng rồi chứ gì? Vợ ơi, là
gì vậy?
Mặt Beryl tái nhợt, tay run lẩy bẩy. Chớp chớp mắt ngăn
dòng lệ ứa vì thất vọng, Beryl xoay chiếc hộp để mọi người
cùng nhìn thấy chiếc trâm cài to bằng miếng lót đế cốc, nằm
im lìm trên lớp nhung lông. Fergus trợn mắt ngó chiếc trâm
cài áo. Beryl nghẹn ngào:
- Lại còn không nạm đá quý nữa chứ.
Miệng há hốc như con cá trong cơn hoảng loạn, Fergus
quay sang Fedgewick hốt hoảng:
- Chúng tôi còn được gì nữa không? Ông Fedgewick cười
gượng:
- À… Tình huynh đệ của người anh quá cố?
Tiếng kêu rên chói lói đập vào tai Stephanie. Mãi sau nó
mới biết đó là Beryl. Fedgewick quay trở lại với nội dung
chúc thư, cố lờ đi ánh nhìn hoảng sợ của Fergus và vợ.
- “Dành tặng người bạn và người dẫn đường tốt bụng của
tôi, Skulduggery Vui Vẻ, tôi xin để lại lời khuyên sau: Đường
đời là do anh tự chọn cho mình. Dù không muốn làm anh
nản chí, nhưng tôi phải nói rằng: đôi khi kẻ thù lớn nhất ta
ố
ấ
ố
phải đối mặt là chính bản thân chúng ta; cuộc đấu khốc liệt
nhất chính là cuộc chiến chống lại bóng đêm nội tâm của
chính mình.
Bão táp sắp ập tới, nhưng lắm lúc chìa khóa dẫn đến bến
bờ bình yên lại ở bên trong tâm hồn mỗi người, hoặc ở ngay
trước mắt mà ta không hề thấy.”
Stephanie cùng mọi người đổ dồn ánh nhìn về phía ngài
Vui Vẻ. Nó biết người này không hề bình thường. Ngay từ
khoảng khắc mới thấy anh ta lần đầu – Stephanie đã cảm
nhận một cái gì đó kỳ lạ, bí hiểm, và nguy hiểm nữa. Về phần
mình, phản ứng duy nhất của anh là cúi đầu thật thấp. Anh
không nói gì thêm về lời căn dặn của Gordon.
Fergus vỗ lên đầu gối vợ.
- Thấy chưa Beryl? Một chiếc xe, một con thuyền, một
chiếc trâm cài, cũng đâu tệ lắm nhỉ. Còn hơn là phải nhận
một lời khuyên ngớ ngẩn.
- Anh im giùm tôi được không?
Beryl gầm gừ khiến Fergus co rúm người trên ghế. Ông
Fedgewick nói tiếp:
- “Cho người em còn lại của tôi, Desmond, người con may
mắn của gia đình. Anh tặng em người vợ của em. Anh biết
em sẽ thích cô ấy.”
Bố mẹ Stephanie siết chặt tay nhau cười buồn.
- “Giờ đây, sau khi em đã chiếm trọn người yêu anh, có lẽ
em cũng sẽ muốn đưa cô ấy đến biệt thự của anh tại Pháp.
Anh xin gửi gắm nó cho em.”
Beryl hét lớn, nhảy dựng lên:
- Vợ chồng nó mà được căn biệt thự ư? Fergus can:
- Beryl. Thôi mà em.
- Anh có biết villa đó đáng giá bao nhiêu không hả?
(Trông như thể mụ sắp sửa xông thẳng vào bố mẹ
Stephanie). Phần mình chỉ có cây trâm cài, còn vợ chồng nó
được cả villa? Nhà nó chỉ có ba người! Nhà mình còn cả
Carol và Crystal! Vợ chồng mình đông con hơn! Thế mới tận
dụng hết những khoản dư thừa chứ! Vợ chồng chúng nó mà
xứng đáng được hưởng villa ư? – Mụ đẩy chiếc hộp về phía
họ - Đổi đi!
Ông Fedgewick lên tiếng:
- Bà Edgley, xin hãy an tọa nếu không chúng ta sẽ không
thể tiếp tục được.
ế
ề
ắ
ằ
Nghe thế nhưng sau nhiều cái lừ mắt hằn học, Beryl mới
chịu ngồi xuống.
Fedgewick trông như thể đã chán ngấy màn nhốn nháo
hôm nay:
- Cảm ơn đấy.
Vừa liếm môi, chỉnh kính, ông tiếp tục chú tâm vào trang
di chúc.
- “Có thể nói điều tôi nuối tiếc là chưa từng được làm bố.
Lắm lúc nhìn Fergus và Beryl, tôi tự thấy mình may mắn.
Nhưng lắm khi tôi lại đau lòng. Cuối cùng thì, tôi xin dành
tặng cho cháu gái tôi, Stephanie.”
Stephanie tròn mắt. Sao cơ? Nó cũng có phần sao? Bác
Gordon đã để lại cho bố mẹ nó cả căn biệt thự còn gì.
Fedgewick đọc tiếp:
- “Thế giới rộng hơn những gì cháu biết và đáng sợ hơn
những gì cháu có thể tưởng tượng được. Vốn quí duy nhất
trên đời chính là sống thực với chính mình; mục tiêu duy
nhất đáng vươn tới là tìm được bản chất thật của mỗi người
chúng ta.”
Tuy có thể “sờ” thấy tia nhìn giận dữ của Fergus và Beryl
chụp lên người mình, Stephanie cố tình làm như không có.
- “Hãy làm bố mẹ cháu tự hào, khiến họ hạnh phúc khi có
cháu sống dưới cùng một mái nhà, bởi vì bác sẽ để lại nhà
cửa và tài sản, của cải và nhuận bút cho cháu hưởng kế thừa
khi cháu tròn mười tám tuổi. Tôi muốn nhân cơ hội này để
nói, theo cách riêng của tôi, rằng tôi yêu tất cả mọi người,
ngay cả những người tôi không ưa lắm. Là cô đấy, Beryl.”
Fedgewick tháo kính ra và nhìn lên.
Thấy mọi ánh nhìn đều đổ dồn vào mình, Stephanie
không biết phải nói gì. Một lần nữa, Fergus lại ngáp như cá
mắc cạn, còn
Beryl xỉa mấy ngón tay dài gầy guộc về phía nó, uất ức
không nói nên lời. Bố mẹ nó bàng hoàng kinh ngạc nhìn con
gái. Chỉ có Skulduggery bình thản ra sau lưng Stephanie và
khẽ chạm vào cánh tay nó.
- Chúc mừng cô bé.
Nói xong, anh ta đi nhanh ra cửa. Khi cánh cửa lách cách
khép lại, Beryl mới hoàn hồn. Mụ hét:
- NÓ sao? LÀ NÓ ư?
3
CÔ BÉ ĐƠN ĐỘC
hiều hôm đó, Stephanie đi cùng mẹ từ Haggard đến
dinh thự của Gordon. Từ đó đến đây chỉ hết 15 phút.
Sau khi mở cửa chính, mẹ nó lùi lại:
- Mời Chủ nhà vào trước.
Nhìn mẹ nó vừa cười vừa cúi đầu, Stephanie bước vào
nhà. Nó chưa bao giờ dám nghĩ nhà này là tài sản của nó –
suy nghĩ đó quá to tát, quá ngớ ngẩn. Dù bố mẹ có là người
giám hộ cho đến khi nó 18 tuổi, Stephanie cũng không thể
có nhà to như thế được. Trên đời có bao nhiêu bé gái 12 tuổi
sở hữu một căn nhà giống nhà này chứ?
Không, đó là một ý tưởng quá ngốc nghếch. Quá xa vời. Và
quá điên rồ. Kiểu ý tưởng chỉ mình bác Gordon mới không
cho đó là điều không tưởng.
Hai mẹ con đi qua căn nhà rộng mênh mông, yên ắng và
trống trải. Mọi thứ chợt mới mẻ đối với Stephanie: phản ứng
của nó với đồ đạc trong nhà như thảm và tranh cũng khác.
Nó có thích những món đồ này không nhỉ? Nó có thích màu
sắc hay chất liệu không ư? Stephanie phải công nhận một
điều, bác Gordon có khiếu thẩm mỹ rất trang nhã. Mẹ nó
bảo sẽ không cần phải thay đổi gì nhiều. Một số bức họa có
vẻ không hợp nhãn cho lắm, nhưng cách bày trí đồ đạc thì
thật tao nhã và thanh lịch, toát lên quyền lực rất thích hợp
với một người có địa vị như bác Gordon.
Gia đình Stephanie vẫn chưa có quyết định gì cho căn nhà.
Stephanie có toàn quyền quyết định về ngôi nhà, còn bố mẹ
nó phải suy tính về căn biệt thự. Với họ, sở hữu ba căn nhà là
hơi nhiều. Ý bố nó muốn bán biệt thự, nhưng mẹ nó không
muốn mất đi một nơi thanh bình nhường ấy.
Cả nhà cũng bàn tới chuyện học hành của cô con gái.
Stephanie biết cuộc nói chuyện đó chưa tới hồi kết thúc. Vừa
ra khỏi phòng luật sư Fedgewick, bố mẹ đã nhắc ngay rằng
Stephanie không được để chuyện này làm phân tâm. Rằng
có sự kiện này không có nghĩa nó có thể bỏ học và từ bỏ kế
hoạch vào đại học. Rằng nó không được có tư tưởng phụ
thuộc; Stephanie phải có suy nghĩ độc lập cho cuộc đời
mình.
Nghe bố mẹ giảng giải, Stephanie lơ đãng gật đầu và hứa
khi thấy cần. Nó không cần phải giải thích rằng nó phải vào
C
ế
đại học, phải tự lập trên đường đời bởi vì nếu không nó sẽ
không bao giờ thoát khỏi Haggard. Nó đâu thể vứt bỏ cả
tương lai của mình chỉ vì bất ngờ được thừa hưởng một tài
sản kếch xù.
Hai mẹ con xem xét tầng trệt khá lâu. Lúc họ đến chân cầu
thang, đồng hồ gióng giả điểm 5 giờ. Buổi thăm quan đành
gác lại, hai mẹ con khóa cửa và cùng ra xe. Những giọt mưa
đầu tiên bắt đầu rơi lộp độp lên kính chắn gió khi họ vừa
vào trong xe. Stephanie gài khóa an toàn còn mẹ nó xoay
chìa kích hoạt động cơ. Máy xe thở phì phò, rên rỉ một chút
rồi tắt ngúm. Hai mẹ con nhìn nhau.
- Thôi chết. Stephanie theo mẹ ra ngoài, mở nắp mui xe
nhìn vào trong. Mẹ nó xem xét một hồi rồi bảo:
- Ít ra thì, động cơ xe vẫn còn đây.
- Mẹ có biết tí gì về xe cộ không ạ?
- Mẹ phải có cả một ông chồng để không phải biết về nó.
Động cơ và kệ sách, chẳng phải đó là lý do cho Tạo hóa nặn
thành đàn ông hay sao?
Stephanie nhủ thầm: nó phải biết về động cơ trước khi
tròn 18 tuổi. Còn kệ sách, nó không phải lo gì nhiều lắm.
Lục tìm điện thoại, mẹ Stephanie gọi cho bố. Nhưng vì bố
đang bận nên không thể đến đón hai mẹ con trước khi trời
tối. Sau khi trở vào trong nhà, bà gọi thợ sửa xe. Phải mất 45
phút sau, thợ mới tới.
Bầu trời xám xịt giận dữ. Mưa rơi nặng hạt khi chiếc xe tải
ló dạng, làm bắn nước tung tóe cả quãng đường. Mẹ
Stephanie trùm áo khoác lên đầu ra đón. Stephanie nhìn
thấy con chó to tướng trong khoang lái xe tải mắt không rời
người thợ rời xe, đến xem xe của hai mẹ con. Vài phút sau,
mẹ nó trở vào nhà, quần áo ướt hết cả.
Bà rũ chiếc áo khoác sũng nước:
- Bác ấy bảo sửa ngay tại chỗ không được đâu. Sẽ phải kéo
xe về gara đó con. Tới đó rồi, xe sửa cũng nhanh thôi.
- Trên xe có đủ chỗ cho hai mẹ con mình không ạ?
- Con ngồi trên đùi của mẹ cũng được mà.
- Kìa mẹ!
- Hay ngược lại vậy. Sao cũng được.
- Hay mẹ cho con ở lại đây nhé?
Mẹ nhìn nó:
- Một mình ư?
ộ
- Đi mà. Mẹ vừa bảo sửa xe cũng nhanh thôi. Với lại, con
muốn xem nhà nữa cơ.
- Mẹ chịu, không quyết định được đâu. Mà này, Steph…
- Đi mà… Con từng ở nhà một mình. Với lại con không làm
đổ vỡ đồ đạc đâu, con hứa đấy. Mẹ nó cười :
- Được rồi. Sẽ không lâu hơn một tiếng đâu, vậy nhé? Quá
lắm cũng chỉ một tiếng rưỡi. – Nói đoạn, mẹ hôn nhẹ má con
gái – cần gì thì cứ gọi mẹ nhé.
Mẹ nó chạy ra xe, leo lên buồng lái, cạnh con chó khổng lồ.
Lập tức con chó liếm láp khắp mặt mẹ Stephanie.
Nó đứng nhìn theo xe của hai mẹ con bị kéo đi xa dần và
biến mất.
Còn lại một mình, Stephanie tiếp tục chuyến thăm quan.
Lần này nó trèo lên cầu thang rồi vào thẳng phòng đọc sách
của bác Gordon.
Hồi hôm, nhà xuất bản của Gordon, Seamus T. Steepe
thuộc công ty sách Arc Light, gọi đến chia buồn và hỏi han
về tình hình cuốn sách cuối cùng. Mẹ nó bảo họ sẽ đến xem
bác Gordon đã viết xong chưa. Nếu sách đã hoàn thành, họ
sẽ gửi đến cho ông Steepe. Ông này rất nhạy bén trong việc
đảm bảo tên cuốn sách sẽ đứng thật lâu trong danh sách tác
phẩm bán chạy nhất. “Tác giả mà chết thì sách bán rất chạy.”,
ông ta nhận xét như thể công nhận mánh khóe tiếp thị khôn
ngoan của ...
Phần 1 Series Skulduggery Vui Vẻ
Derek Landy
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách :
Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google : http://bit.ly/downloadsach
Table of Contents
1
STEPHANIE
2
ƯỚC VỌNG
3
CÔ BÉ ĐƠN ĐỘC
4
CUỘC CHIẾN BÍ MẬT
5
GIÁP MẶT CHINA PHIỀN MUỘI
6
TAN CHẢY
7
XÀ BIỂN
8
RÙNG RỢN
9
YÊU TINH DƯỚI CẦU WESRMINSTER
10
CÔ GÁI ÁO ĐEN
11
TỘI ÁC NHỎ NHOI
12
MA CÀ RỒNG
13
BÀN TAY ĐỎ MÁU
14
PHÁP THUẬT CỦA NHỮNG NGUYÊN TỐ
15
NGỤC HÀNH XÁC
Ụ
16
Ý NGHĨA CỦA CÁI TÊN
17
CUỘC GIẢI CỨU NGOẠN MỤC
18
ĐÊM ĐẾN, TRÊN MÁI NHÀ
19
THÍ NGHIỆM
20
LỜI NGUYỀN GIA TỘC
21
HANG ĐỘNG
22
THANH QUYỀN TRƯỢNG CỦA TIỀN BỐI
23
SUY NGẪM VỀ CÁI CHẾT KHỦNG KHIẾP
24
KẾ HOẠCH ÁM SÁT
25
TÊN LÍNH DAO PHAY TRẮNG
26
SỰ KHÁNG CỰ CUỐI CÙNG CỦA…
27
TRƯỚC CƠN GIÔNG TRỜI KHÔNG LẶNG
28
TÀN SÁT
29
SÂU TRONG LÒNG DUBLIN, SỰ CHẾT CHÓC
30
HỒI KẾT, SỰ MỞ ĐẦU
Nghệ thuật thất truyền
BÁ CHỦ THẾ GIỚI
uốn sách này dành tặng cho bố mẹ tôi là ông bà John và
Barbara.
Thưa Bố - con dành tặng cho sự ủng hộ kiên định phi
thường và niềm tin không gì lay chuyển nổi của bố.
Thưa mẹ Barbs – con xin dành tặng nét mặt mẹ khi mẹ
nghe con báo tin vui.
Con biết ơn bố mẹ đã cho con tất cả; và hoàn toàn có khả
năng con cũng, ừm, yêu thương bố mẹ lắm đấy…
C
1
STEPHANIE
ái chết bất ngờ của Gordon Edgley khiến cho mọi
người không khỏi bàng hoàng – thậm chí chắc ông
Gordon cũng bất ngờ không kém. Mới vài giây trước
ông còn ngồi trong phòng làm việc, chỉ mới đọc được
bảy chữ đầu dòng thứ hai mươi lăm trong chương cuối
của cuốn tiểu thuyết Bóng Tối Bủa Vây mới phát hành.
Vậy mà ông tắt thở ngay sau đó. “Một sự mất mát đau
thương”, câu văn Gordon đọc trước khi chết vẫn còn vang
trong tâm trí mê mụ khi ông lịm dần đi.
Tang lễ có mặt gia quyến và người quen nhưng bạn bè thì
ít lắm. Gordon không phải là mẫu người được ưa thích trong
giới xuất bản, vì mặc dù những tác phẩm của ông – những
truyện kinh dị về phép thuật và những điều dị thường –
thường xuyên ló mặt trong bảng những sách bán chạy nhất,
ông có một thói quen không thể khống chế đó là lăng mạ
người khác mà không hề cố ý, và cười trên sự bàng hoàng
của họ. Nhưng dù sao đám tang của Gordon cũng cho
Stephanie Edgley có dịp lần đầu gặp người đàn ông mặc áo
bành tô da nâu sậm.
Anh đứng dưới bóng râm của một tán cây rộng, tách hẳn
đám đông, chiếc áo khoác được cài nút kín mít dù trưa hôm
đó khá nóng bức cộng thêm khăn choàng cổ quấn quanh
che kín nửa mặt phía dưới. Và dù anh ta đứng cách xa mộ
huyệt một quãng, Stephanie vẫn có thể thấy được những lọn
tóc bù xù xoăn tít xòa dưới vành nón rộng sùm sụp sát cặp
kính râm to tướng. Bị vẻ ngoài kỳ dị kích thích tính hiếu kỳ,
nó không rời mắt khỏi anh ta. Như thể cũng biết mình bị
theo dõi, anh quay lưng băng ngang qua những hàng bia đá,
và biến mất dạng.
Sau buổi lễ, Stephanie cùng bố mẹ quay về nhà ông bác,
tọa lạc phía bên kia cây cầu cong cong trên một con đường
nhỏ hẹp ngoằn ngoèo băng ngang nền đất rừng dày đặc.
Cánh cổng to bè nặng nề mở toang, đón chào họ bước vào
phía trong dinh thự, một căn nhà cổ khổng lồ đến lố bịch
trên mảnh đất rộng mênh mông.
Phòng khách nhà này có một cánh cửa phụ được ngụy
trang trông giống một kệ sách. Hồi bé, Stephanie luôn nghĩ
rằng không ai khác, ngay cả ông Gordon, biết có cánh cửa
này. Đó là một con đường bí mật, hệt như trong những mẩu
truyện nó từng đọc, và nó tự sáng tạo ra những cuộc phiêu
C
lưu trong những ngôi nhà ma ám và những kho tàng bí mật
được giấu kỹ. Con đường bí mật này sẽ luôn là lối thoát cho
nó, và những kẻ gian ác tưởng tượng trong những cuộc
phiêu lưu này sẽ phải kinh ngạc bởi sự biến mất đột ngột và
kỳ bí của nó. Nhưng giờ đây cánh cửa mở ra con đường bí
mật này mở toang cho dòng người chầm chậm bước vào.
Stephanie cảm thấy buồn khi thấy chút phép mầu này bị
tước đi.
Tiệc nhẹ hôm nay ngoài trà còn có các loại đồ uống khác
dùng chung với bánh kẹp nhỏ bày trên đĩa bạc được mang
đi khắp phòng. Stephanie thấy có mấy người đi đưa ma
thẳng thừng bình phẩm đồ đạc trong nhà. Nhưng chủ đề
chính của cuộc bàn luận kín lại là bản di chúc. Khi còn sống,
ông Gordon không có, thậm chí không hề tỏ ra đặc biệt yêu
thích một ai, nên không ai đoán được người nào sẽ thừa
hưởng gia tài kếch xù này. Stephanie không thể nhầm lẫn
lòng tham vô độ hiện rõ trên cặp mắt ướt mèm của ông bác
nhỏ thó khó ưa tên Fergus. Ông này gục gặc đầu vẻ sầu não
cho hợp với tông điệu ảm đạm của buổi tang lễ, nhưng đôi
tay tắt mắt sẵn sàng nhét túi một món đồ bạc bất kỳ khi
không có ai để ý.
Vợ của Fergus là một người phụ nữ có một vẻ ngoài hoàn
toàn khó ưa cùng gương mặt góc cạnh tên Beryl. Bà ta lướt
qua đám đông, đắm chìm trong nỗi âu sầu giả tạo, tìm kiếm
các cuộc tán gẫu và sục sạo đào bới những vụ xì căng đan.
Mấy đứa con gái của mụ thì làm như không có Stephanie
trên đời. Carol và Crystal là chị em sinh đôi, mười lăm tuổi,
cũng chanh chua và xấu bụng không thua gì bố mẹ chúng.
Ngược với Stephanie tóc đen, cao, gầy và khỏe mạnh, chúng
tóc vàng nhạt, thấp bè và mặc những bộ đồ khiến những nơi
thiếu thẩm mỹ càng phình ra. Nếu không có đôi mắt nâu có
lẽ không ai có thể nghĩ chúng có họ hàng với Stephanie. Cô
bé thích màu mắt ấy. Đó thứ duy nhất của chúng mà nó
thích. Không thèm chấp những cái lừ mắt đanh đá cùng
những lời thì thầm cạnh khóe của chúng, nó quyết định đi
dạo một vòng.
Nhà ông Gordon có nhiều hành lang dài hai bên tường
treo đầy tranh. Dưới chân Stephanie là ván sàn bóng lộn, và
căn nhà toát lên một mùi cũ kỹ. Không hẳn là mùi mốc, mà
là mùi của… trải nghiệm. Những bức tường và sàn nhà này
đã chứng kiến nhiều sự kiện trong quá khứ mà so với chúng,
Stephanie không hơn gì một tiếng thì thầm thoảng qua. Đến
rồi lại đi trong phút chốc.
Gordon là một người bác tốt. Kiêu ngạo và thiếu trách
nhiệm, đúng là như vậy, nhưng cũng rất vui và trẻ con nữa,
ánh mắt ông hiện lên một đốm sáng, một tia nhìn đầy
ấ
ề
nghịch ngợm. Trong khi tất cả mọi người còn lại đều nghiêm
nghị với ông, Stephanie luôn để ý đến những cái chớp mắt
và gật đầu và những nụ cười nửa vời ông luôn dành cho nó
mỗi khi họ không để ý. Ngay cả khi còn là một đứa trẻ, nó
cảm thấy nó hiểu ông hơn ai hết. Nó thích sự thông minh và
tài ăn nói dí dỏm, cùng với cách ông không quan tâm đến
những gì người khác nghĩ về mình. Ông còn là một người
bác tốt. Khi còn sống, ông thường dạy bảo nó nhiều điều
hay.
Stephanie biết có thời điểm mẹ nó và bác Gordon từng
“phải lòng” nhau (mẹ nó gọi đó là “tìm hiểu”). Nhưng lúc
bác Gordon giới thiệu bà với em trai ông, thì đó đích thực là
tình yêu sét đánh. Gordon thích kể lể về việc ông chưa hề
được gì ngoại trừ một cái hôn nhẹ lên má, Nhưng sau đó ông
rút lui một cách ôn hòa, và say sưa trong những cuộc tình
nồng nhiệt với hàng tá phụ nữ xinh đẹp khác. Ông từng bảo
đó là sự trao đổi khá công bằng, tuy nhiên người thiệt thòi
vẫn là ông.
Stephanie bước lên cầu thang, đẩy cửa phòng đọc sách của
Gordon và bước vào trong. Bốn bức tường treo đầy bìa sách
đóng khung của những tác phẩm bán chạy nhất của ông
cùng với nhiều giải thưởng, trong đó một mặt tường ghép từ
nhiều kệ sách chất đầy những cuốn hồi ký, tiểu thuyết lịch sử
và văn bản khoa học, nhiều bộ sách tâm lý có chèn thêm vô
số sách bìa giấy thường cũ nát. Phòng còn có một chiếc kệ
thấp hơn bày báo, sách phê bình văn học và tạp chí phát
hành theo quí.
Bỏ qua những kệ sách chất đầy bản in tiểu thuyết đầu tiên
của bác Gordon, Stephanie tiến lại gần chiếc bàn. Đăm đăm
nhìn chiếc ghế nơi bác nó trút hơi thở cuối cùng, nó hình
dung cảnh bác nó đang ngồi và bất thần gục xuống mặt bàn,
hồn lìa khỏi xác. Bất ngờ, một giọng nói êm ái vang lên:
- Ít ra bác cháu cũng chết lúc đang làm việc mình ưa thích.
Nó giật mình quay lại, ngạc nhiên khi thấy người đàn ông
mặc áo bành tô, đội nón có mặt lúc hạ huyệt đang đứng bên
khung cửa. Vẫn chiếc khăn quàng quấn kín mít, cặp kính
râm và những lọn tóc xoăn chìa ra ngoài. Tay người này đeo
găng.
- Vâng. – Stephanie chỉ nghĩ được có thế – Ít ra là vậy.
- Cô bé là cháu của Gordon à? – người lạ hỏi – Không trộm
cắp, không làm vỡ đồ đạc - chắc chắn là Stephanie rồi.
Nó gật đầu và chớp lấy thời cơ để nhìn rõ hơn. Khổ nỗi nó
không thể nhìn được gì, dù chỉ một phần gương mặt đằng
sau cặp kính và bên dưới lớp khăn quàng.
- Chú là bạn của bác cháu à?
Người đứng đó khá cao, cao và gầy, dù chiếc áo khoác có
thể khiến cho nhận định này thiếu chính xác.
- Đúng vậy. – khi trả lời người này có gật đầu. Nhờ đó nó
phát hiện toàn bộ cơ thể của người lạ cứng đờ rất kỳ lạ Chúng tôi quen biết nhau đã lâu. Chú gặp ông ta bên ngoài
một quầy bar tại New York. Ngày chú còn ở đó, Gordon mới
vừa xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tay.
Stephanie không thể trông thấy gì bên dưới cặp kính râm
– Kính gì đen thế không biết.
- Chú cũng là nhà văn à?
- Chú ư? Không, chú không biết phải đặt bút viết phần mở
đầu như thế nào. Nhưng chú có cách truyền ý tưởng văn
chương thông qua Gordon.
- Vậy là chú cũng là nhà văn của thể loại văn học viễn
tưởng?
- Chẳng phải ai cũng có năng khiếu ấy sao?
- Cháu không biết, càng không nghĩ thế.
- Nếu đúng như cháu nói thì chắc chú kỳ lạ lắm nhỉ?
- Hừm… quả có thế thật.
- Gordon kể về cháu suốt, hay hãnh diện khoe mình có
đứa cháu gái bé bỏng. Bác của cháu rất có cá tính. Cháu khá
giống Gordon.
- Chú nói như thể chú biết cháu ấy.
- Kiên quyết, thông minh, ăn nói sắc sảo, nhất là không hề
ngốc… những điều trên có khiến cháu liên tưởng đến ai
không?
- Có. Bác Gordon ạ.
- Thú vị thật. Bởi vì đó chính xác là những từ ông ấy dùng
để miêu tả cháu đấy.
Những ngón tay đeo găng lần tìm trong túi áo vét, lấy ra
chiếc đồng hồ bỏ túi trạm trổ công phu có gắn sợi xích vàng.
- Chúc cháu may mắn một khi cháu đã có quyết định cho
đời mình.
- Cảm ơn chú, - Stephanie khẽ nói – Cháu cũng chúc chú
như vậy.
Dù không nhìn thấy, nhưng cô bé có cảm giác người nọ
thoáng mỉm cười. Đoạn anh ta quay lưng, ra cửa bỏ lại nó
ẫ
một mình trong phòng. Lát sau, Stephanie vẫn nhìn đăm
đăm vào chỗ anh ta vừa đứng. Anh ta là ai? Cô bé còn chưa
được biết tên.
Stephanie đi nhanh ra cửa, ngó quanh quất bên ngoài, và
tự nhủ sao anh ta có thể biến mất nhanh như vậy. Stephanie
xuống cầu thang vào Đại Sảnh nhưng vẫn không thấy người
nọ đâu. Nó mở cánh cổng chính vừa kịp lúc một chiếc xe hơi
màu đen rẽ vào đường nhựa. Nhìn anh ta lái xe đi xa dần,
Stephanie đứng chờ thêm vài phút, rồi miễn cưỡng quay về
cùng đại gia đình trong phòng khách, đúng lúc trông thấy
Fergus kịp nhét một chiếc gạt tàn bạc vào túi áo ngực.
2
ƯỚC VỌNG
uộc sống nhà Edgley khá nhàm chán. Mẹ Stephanie làm
việc trong ngân hàng, còn bố nó là ông chủ một công ty
xây dựng. Vì không có anh chị em, nó làm xong việc
thường ngày rất nhanh và dễ dàng. Nhưng không hiểu
sao có một giọng nói luôn vang vọng trong tâm trí
Stephanie, nói với nó rằng cuộc đời nó không chỉ có
thế: quanh quẩn trong thành phố nhỏ ven bờ biển Haggard.
Chỉ có điều nó không biết phải thay đổi như thế nào.
Năm đầu trung học cơ sở sắp qua, cô bé đang mong hè tới.
Stephanie không thích đến trường. Nó thấy khó gần đám
bạn cùng lớp – không phải vì chúng bạn tồi – chẳng qua giữa
nó và chúng không có điểm chung. Còn nữa, cô bé chẳng ưa
gì thầy cô giáo. Nó không thích cách họ đòi hỏi sự tôn trọng
một cách vô điều kiện. Stephanie không ngại làm theo lệnh,
nhưng phải có lý do hợp lý mới được nhé.
Nó dành những ngày đầu hè giúp bố nó trả lời điện thoại
và sắp xếp lại hồ sơ trong phòng làm việc. Gladys, thư ký
làm việc cho ông đã bảy năm, giờ chán ngấy việc kinh doanh
xây dựng và quyết định thử đặt chân vào con đường nghệ
thuật biểu diễn.
Stephanie hay lúng túng mỗi khi tình cờ gặp bà ta trên
đường: 43 tuổi còn định múa hiện đại trong vở kịch của
Faust. Gladys tự tạo trang phục cho vai diễn của mình, một
bộ trang phục mà, theo bà, tượng trưng cho sự đấu tranh nội
tâm của Faust. Rõ ràng bà ta nhất định phải mặc nó ra
đường mới chịu. Stephanie tìm mọi cách để tránh nhìn vào
mắt Gladys.
Mỗi khi không phải phụ việc trong văn phòng, nó thường
ra biển tắm hoặc khóa mình trong phòng nghe nhạc. Giờ nó
đang trong phòng, lục tìm dây sạc điện thoại thì mẹ nó gõ
cửa, bước vào, vẫn mặc bộ đồ ảm đạm từ lễ tang. Trong lúc
đó, Stephanie đã cột cao mái tóc đen, vận chiếc quần jean
thường nhật cùng giày thể thao trong vòng hai phút kể từ
khi đặt chân về nhà.
- Bố mẹ vừa nhận được cuộc gọi từ luật sư của bác Gordon,
- bà tỏ vẻ ngạc nhiên – Họ muốn chúng ta có mặt tại buổi
đọc di chúc của bác ấy.
- Vậy ạ? Mẹ nghĩ bác ấy để gì lại cho mẹ?
C
ế
ố
- Thì ngày mai sẽ biết. Con cũng vậy, con cũng đi cùng bố
mẹ luôn.
- Con ư? – Stephanie thoáng nhíu mày.
- Con có tên trong danh sách. Mẹ chỉ biết có thế. Mình sẽ
đi từ nhà lúc mười giờ, con nhé?
- Sáng con phải phụ bố rồi.
- Bố có gọi cô Gladys. Cô ấy sẽ đến làm thay con vài tiếng.
Bố nhờ cô ấy làm giúp mà. Cô ta nói được, miễn là cô được
phép mặc bộ đồ đậu phộng kia.
Cả nhà khởi hành đến văn phòng luật sư lúc mười giờ
mười lăm, trễ hơn so với dự tính vì cái tính coi thường giờ
giấc của bố Stephanie. Ông cứ loanh quanh từ phòng này
sang phòng khác trong nhà, như thể ông quên thứ gì và chỉ
chờ nó bất thình lình bay thẳng đến mình vậy. Ông gật đầu,
cười cười mỗi khi nghe vợ giục và bảo “Được rồi, anh biết
chứ.”. Nhưng trước khi ra với cả nhà, ông lại chạy biến đi mắt
nhìn quanh quất như bị mất hồn.
- Bố cố tình thì có.
Mẹ Stephanie nói với cô con gái trong xe, cả hai đều đã
thắt dây an toàn và chuẩn bị khởi hành. Mẹ con chăm chú
nhìn ông đứng ở cửa, mặc áo khoác, giắt vạt áo vào lưng
quần, bước ra thềm, và… khựng lại.
- Trông như bố chuẩn bị hắt xì ấy. Stephanie nhận xét.
- Không đâu, - mẹ nó nói – Bố đang có chuyện phải suy
nghĩ. Bà thò đầu khỏi cửa xe:
- Anh Desmond, lại chuyện gì thế? Ông nhìn lên, vẻ hoang
mang.
- Hình như anh quên gì thì phải.
Tựa hẳn vào lưng tựa ở hàng ghế sau, Stephanie liếc bố rồi
quay sang rỉ tai mẹ. Bà gật đầu nhoài người khỏi cửa xe lần
nữa:
- Giày của anh đâu rồi?
Nhìn xuống cặp vớ chiếc xanh chiếc nâu dưới chân, vẻ mặt
trầm tư của ông chợt tan biến. Giơ ngón cái lên với vợ con
xong, ông lại biến mất khỏi tầm nhìn.
- Ông này lạ thật. – bà Edgley khẽ lắc đầu – Con có tưởng
tượng nổi là có lần bố quên không biết trung tâm mua sắm ở
đâu không?
- Cái gì?
ể
ầ
ố
- Mẹ chưa kể con nghe à? Đó là dự án lớn đầu tiên của bố.
Lần đó công ty của bố thành công rực rỡ. Bố đưa khách hàng
đến đó. Vậy mà bố không biết nó ở đâu. Bố lái xe vòng vo cả
tiếng đồng hồ quanh đó và rồi tự nhiên thấy có tòa nhà
trông quen quen. Bố là kỹ sư giỏi nhưng, mẹ thề là bố có sức
tập trung của một con cá vàng. Khác hẳn bác Gordon.
- Hai người họ không giống nhau lắm mẹ nhỉ. Bà mỉm
cười.
- Cũng không hẳn. Họ từng chung tay giải quyết rất nhiều
việc. Hồi đó ba người họ thân nhau đến nỗi tưởng chừng
không thể chia tách được.
- Mẹ nói sao cơ? Mẹ vừa tính cả bác Fergus.
- Đúng vậy. Nhưng sau khi bà nội con mất, ba người họ
dần xa nhau. Sau đó Gordon bắt đầu giao du với vài nhóm
người kỳ lạ.
- Lạ như thế nào ạ?
- À, có lẽ họ chỉ lạ đối với người như chúng ta thôi (Bà mẹ
khẽ cười). Hồi đó, bố con mới khởi nghiệp trong lãnh vực
kinh doanh xây dựng, còn mẹ đang học đại học. Cả bố và mẹ
được coi là bình thường. Gordon không muốn bình thường,
và những người bạn của ổng, họ khiến bố và mẹ sợ. Chẳng ai
biết ổng đã dấn thân vào chuyện gì, chỉ biết chẳng có gì được
gọi là…
- Bình thường.
- Chính xác, bố con là người khiếp đảm họ nhất đấy.
- Tại sao thế ạ?
Đúng lúc ấy, bố Stephanie chân đã mang giày bước khỏi
cửa. Ông khép cánh cửa nhà lại sau lưng. Trước khi bố
Stephanie bước vào xe, mẹ nó nói nhỏ:
- Có lẽ bố con giống bác Gordon nhiều hơn người ta tưởng.
Bố nó cực kỳ hãnh diện:
- OK, Bố sẵn sàng rồi.
Hai mẹ con nhìn ông gật đầu hớn hở, cài dây an toàn rồi
xoay chìa khóa. Nháy mắt, động cơ đang im lìm bỗng nổ
giòn. Stephanie vẫy tay chào Jasper, cậu nhóc tám tuổi
khiếm thính trong khi ông bố lui xe ra đường nhựa, rồ máy
phóng vút đi, xém chút nữa đụng phải thùng rác bên vỉa hè.
Chặng đường từ nhà đến văn phòng luật sư trong thành
phố kéo dài gần một tiếng. Họ đến nơi trễ hai mươi phút. Có
người dẫn họ lên cầu thang cọt kẹt để vào văn phòng nhỏ
xíu, nóng sực đến mức khó chịu. Phòng có cửa sổ rộng nhìn
ra khung cảnh đẹp như tranh, có cả bức tường gạch phía bên
kia đường.
Fergus và Beryl đến trước tỏ vẻ khó chịu vì phải chờ đợi
bằng cách cau có nhìn đồng hồ. Bố mẹ Stephanie ngồi xuống
hai ghế còn trống, riêng nó đứng phía sau họ. Viên luật sư
soi mói nhìn mọi người trong phòng bằng cặp kiếng nứt nẻ.
- Sao, thế đã bắt đầu được chưa? – Beryl buột miệng.
Luật sư Fedgewick, vóc người thấp đậm, với thân hình và
vẻ ngoài trông như một trái banh bowling đẫm mồ hôi, cười
gượng.
- Còn một người nữa chưa đến ạ.
Cặp mắt Fergus nở lớn như muốn lồi ra.
- Ai? – Ông ta nói như quát – Làm gì còn ai nữa đâu.
Gordon còn mỗi mấy người em là chúng tôi đây thôi. Ta
đang đợi ai thế? Có phải tổ chức từ thiện không? Tôi chẳng
tin các tổ chức từ thiện. Bọn họ ai chẳng muốn thứ gì đó của
ta!
Ông Fedgewick đáp:
- Không phải bên từ thiện. Tuy nhiên ông ấy bảo sẽ đến trễ
một chút.
- Nhưng là ai nói mới được chứ?
Nghe bố Stephanie hỏi, vị luật sư nhìn xuống tập hồ sơ mở
rộng trên bàn:
- Tên người này nghe rất lạ tai. Người ta đang đợi là ngài
Skulduggery Vui Vẻ.
- Kẻ kỳ quặc nào đây? – Beryl cấm cảu – Tên hắn nghe
như, nghe như là… Fergus, như là gì ấy nhỉ?
- Một tên lập dị. – Fergus đưa mắt cho Fedgewick – Hắn ta
không phải là một kẻ lập dị chứ?
- Tôi không dám khẳng định. – Lời bào chữa của ông
Fedgewick, vốn đã thiếu thuyết phục, giờ nhường chỗ cho
nụ cười ngày càng trở nên yếu ớt dưới ánh nhìn của Fergus
và Beryl – Nhưng chắc ông ấy sắp đến rồi đó.
Ông Fedgewick lúng túng, đang định tìm một lý do hợp lý
thì cửa phòng bật mở. Một quí ông mặc áo bành tô nâu nhạt
bước vào.
Anh ta khép cánh cửa lại sau lưng:
- Xin lỗi vì đến muộn. Tiếc là tôi không thể đến sớm hơn
được.
ấ
ắ
ế
ổ ế
Ai nấy tròn mắt nhìn từ chiếc khăn quàng cổ, đến đôi găng
tay, cặp kính râm và mái tóc rối bời của người mới đến. Hôm
nay trời nắng gắt đâu cần quấn kín mít như vậy chứ.
Stephanie ngó đăm đăm mái tóc của anh ta: từ chỗ nó đứng,
đến tóc trông cũng như tóc giả vậy.
Viên luật sư dọn giọng:
- Hừm… ông có phải là Skulduggery Vui Vẻ?
- Là tôi đây. Xin sẵn sàng phục vụ.
Stephanie có thể nghe giọng nói ấy cả ngày không chán.
Mẹ của Stephanie, rất rụt rè, nở nụ cười ra ý chào hỏi, còn bố
nó nhìn anh ta không chớp mắt với một sự dè dặt nó chưa
từng thấy ở ông bao giờ. Sau một lúc, vẻ cảnh giác dần biến
mất khi ông gật đầu lịch sự chào trước khi quay sang ông
Fedgewick. Cặp nhà Fergus và Beryl vẫn trố mắt nhìn.
- Bộ mặt anh bị làm sao à?
Ông Fedgewick lại hắng giọng:
- Tốt rồi. Nào ta bắt đầu. Mọi người đều có mặt. Tuyệt vời.
Rất tốt. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là chúc thư cuối
cùng của Gordon Edgley với lần chuẩn y cuối cách đây gần
một năm. Ông Gordon là thân chủ của tôi suốt hai mươi năm
qua. Sau chừng ấy năm, tôi hiểu ông khá rõ. Vì vậy, xin hãy
cho tôi gửi đến gia quyến và bạn bè của ông lời chia buồn
chân thành, sâu sắc nhất…
- Rồi rồi rồi, - Fergus phẩy tay ngắt lời – Có thể cho qua
phần này được không? Tụi tôi đợi cả tiếng đồng hồ rồi đây.
Làm ơn đến ngay đoạn chia phần ấy. Cái nhà chia cho ai thế?
Với lại, ai được cái biệt thự nhỉ?
Beryl nhoài người trên ghế:
- Còn của cải do ai thừa hưởng? Fergus nôn nóng:
- Cả tiền nhuận bút nữa. Ai sẽ lãnh tiền nhuận bút của mấy
cuốn sách thế?
Stephanie khẽ liếc Skulduggery Vui Vẻ. Người này đang
đứng tựa vào tường, hai tay đút vào túi quần, không rời mắt
khỏi vị luật sư. Hay chí ít trông ông ta có vẻ như đang nhìn
luật sư, vì sau cặp kính râm kia, ông có thể quan sát bất kỳ
nơi nào trong phòng. Stephanie quay sang nhìn ông
Fedgewick vừa cầm tờ giấy lên đọc lớn:
- “Dành tặng em trai Fergus và cô vợ xinh đẹp của em.” –
nghe đến đây Stephanie cố nhịn cười – “Anh xin dành tặng
em xe, thuyền và một món quà.”
Fergus và Beryl chớp mắt. Fergus lắp bắp:
ề
- Xe của Gordon ư? Lại cả thuyền nữa kia à? Tại sao
Gordon lại đem thuyền của anh ấy cho tôi làm gì?
Beryl nổi đóa:
- Anh sợ nước mà. Anh mà đi thuyền thì say sóng chết
mất. Fergus phụ họa:
- Tôi hay bị say sóng thật. Gordon biết thừa rồi còn gì!
Beryl la lối:
- Với lại mình có xe rồi.
Fergus hùa theo:
- Chúng tôi có xe rồi mà!
Beryl nhổm hẳn khỏi ghế, trông như sắp trèo lên mặt bàn:
- Còn món quà. Có phải gia sản của Gordon không?
Bối rối ho húng hắng, ông Fedgewick thò tay vào ngăn
bàn lấy ra một chiếc hộp nhỏ và đẩy nhẹ về phía hai người.
Họ sững sờ trợn mắt nhìn món đồ rồi cùng vồ lấy nó.
Stephanie trố mắt nhìn hai vợ chồng đập tay nhau đen đét
trước khi Beryl vơ vội chiếc hộp và mở ngay nắp ra.
Fergus hỏi nhỏ:
- Gì vậy em? Chìa khóa két sắt bí mật trong ngân hàng hay
số tài khoản riêng thế? Anh đoán đúng rồi chứ gì? Vợ ơi, là
gì vậy?
Mặt Beryl tái nhợt, tay run lẩy bẩy. Chớp chớp mắt ngăn
dòng lệ ứa vì thất vọng, Beryl xoay chiếc hộp để mọi người
cùng nhìn thấy chiếc trâm cài to bằng miếng lót đế cốc, nằm
im lìm trên lớp nhung lông. Fergus trợn mắt ngó chiếc trâm
cài áo. Beryl nghẹn ngào:
- Lại còn không nạm đá quý nữa chứ.
Miệng há hốc như con cá trong cơn hoảng loạn, Fergus
quay sang Fedgewick hốt hoảng:
- Chúng tôi còn được gì nữa không? Ông Fedgewick cười
gượng:
- À… Tình huynh đệ của người anh quá cố?
Tiếng kêu rên chói lói đập vào tai Stephanie. Mãi sau nó
mới biết đó là Beryl. Fedgewick quay trở lại với nội dung
chúc thư, cố lờ đi ánh nhìn hoảng sợ của Fergus và vợ.
- “Dành tặng người bạn và người dẫn đường tốt bụng của
tôi, Skulduggery Vui Vẻ, tôi xin để lại lời khuyên sau: Đường
đời là do anh tự chọn cho mình. Dù không muốn làm anh
nản chí, nhưng tôi phải nói rằng: đôi khi kẻ thù lớn nhất ta
ố
ấ
ố
phải đối mặt là chính bản thân chúng ta; cuộc đấu khốc liệt
nhất chính là cuộc chiến chống lại bóng đêm nội tâm của
chính mình.
Bão táp sắp ập tới, nhưng lắm lúc chìa khóa dẫn đến bến
bờ bình yên lại ở bên trong tâm hồn mỗi người, hoặc ở ngay
trước mắt mà ta không hề thấy.”
Stephanie cùng mọi người đổ dồn ánh nhìn về phía ngài
Vui Vẻ. Nó biết người này không hề bình thường. Ngay từ
khoảng khắc mới thấy anh ta lần đầu – Stephanie đã cảm
nhận một cái gì đó kỳ lạ, bí hiểm, và nguy hiểm nữa. Về phần
mình, phản ứng duy nhất của anh là cúi đầu thật thấp. Anh
không nói gì thêm về lời căn dặn của Gordon.
Fergus vỗ lên đầu gối vợ.
- Thấy chưa Beryl? Một chiếc xe, một con thuyền, một
chiếc trâm cài, cũng đâu tệ lắm nhỉ. Còn hơn là phải nhận
một lời khuyên ngớ ngẩn.
- Anh im giùm tôi được không?
Beryl gầm gừ khiến Fergus co rúm người trên ghế. Ông
Fedgewick nói tiếp:
- “Cho người em còn lại của tôi, Desmond, người con may
mắn của gia đình. Anh tặng em người vợ của em. Anh biết
em sẽ thích cô ấy.”
Bố mẹ Stephanie siết chặt tay nhau cười buồn.
- “Giờ đây, sau khi em đã chiếm trọn người yêu anh, có lẽ
em cũng sẽ muốn đưa cô ấy đến biệt thự của anh tại Pháp.
Anh xin gửi gắm nó cho em.”
Beryl hét lớn, nhảy dựng lên:
- Vợ chồng nó mà được căn biệt thự ư? Fergus can:
- Beryl. Thôi mà em.
- Anh có biết villa đó đáng giá bao nhiêu không hả?
(Trông như thể mụ sắp sửa xông thẳng vào bố mẹ
Stephanie). Phần mình chỉ có cây trâm cài, còn vợ chồng nó
được cả villa? Nhà nó chỉ có ba người! Nhà mình còn cả
Carol và Crystal! Vợ chồng mình đông con hơn! Thế mới tận
dụng hết những khoản dư thừa chứ! Vợ chồng chúng nó mà
xứng đáng được hưởng villa ư? – Mụ đẩy chiếc hộp về phía
họ - Đổi đi!
Ông Fedgewick lên tiếng:
- Bà Edgley, xin hãy an tọa nếu không chúng ta sẽ không
thể tiếp tục được.
ế
ề
ắ
ằ
Nghe thế nhưng sau nhiều cái lừ mắt hằn học, Beryl mới
chịu ngồi xuống.
Fedgewick trông như thể đã chán ngấy màn nhốn nháo
hôm nay:
- Cảm ơn đấy.
Vừa liếm môi, chỉnh kính, ông tiếp tục chú tâm vào trang
di chúc.
- “Có thể nói điều tôi nuối tiếc là chưa từng được làm bố.
Lắm lúc nhìn Fergus và Beryl, tôi tự thấy mình may mắn.
Nhưng lắm khi tôi lại đau lòng. Cuối cùng thì, tôi xin dành
tặng cho cháu gái tôi, Stephanie.”
Stephanie tròn mắt. Sao cơ? Nó cũng có phần sao? Bác
Gordon đã để lại cho bố mẹ nó cả căn biệt thự còn gì.
Fedgewick đọc tiếp:
- “Thế giới rộng hơn những gì cháu biết và đáng sợ hơn
những gì cháu có thể tưởng tượng được. Vốn quí duy nhất
trên đời chính là sống thực với chính mình; mục tiêu duy
nhất đáng vươn tới là tìm được bản chất thật của mỗi người
chúng ta.”
Tuy có thể “sờ” thấy tia nhìn giận dữ của Fergus và Beryl
chụp lên người mình, Stephanie cố tình làm như không có.
- “Hãy làm bố mẹ cháu tự hào, khiến họ hạnh phúc khi có
cháu sống dưới cùng một mái nhà, bởi vì bác sẽ để lại nhà
cửa và tài sản, của cải và nhuận bút cho cháu hưởng kế thừa
khi cháu tròn mười tám tuổi. Tôi muốn nhân cơ hội này để
nói, theo cách riêng của tôi, rằng tôi yêu tất cả mọi người,
ngay cả những người tôi không ưa lắm. Là cô đấy, Beryl.”
Fedgewick tháo kính ra và nhìn lên.
Thấy mọi ánh nhìn đều đổ dồn vào mình, Stephanie
không biết phải nói gì. Một lần nữa, Fergus lại ngáp như cá
mắc cạn, còn
Beryl xỉa mấy ngón tay dài gầy guộc về phía nó, uất ức
không nói nên lời. Bố mẹ nó bàng hoàng kinh ngạc nhìn con
gái. Chỉ có Skulduggery bình thản ra sau lưng Stephanie và
khẽ chạm vào cánh tay nó.
- Chúc mừng cô bé.
Nói xong, anh ta đi nhanh ra cửa. Khi cánh cửa lách cách
khép lại, Beryl mới hoàn hồn. Mụ hét:
- NÓ sao? LÀ NÓ ư?
3
CÔ BÉ ĐƠN ĐỘC
hiều hôm đó, Stephanie đi cùng mẹ từ Haggard đến
dinh thự của Gordon. Từ đó đến đây chỉ hết 15 phút.
Sau khi mở cửa chính, mẹ nó lùi lại:
- Mời Chủ nhà vào trước.
Nhìn mẹ nó vừa cười vừa cúi đầu, Stephanie bước vào
nhà. Nó chưa bao giờ dám nghĩ nhà này là tài sản của nó –
suy nghĩ đó quá to tát, quá ngớ ngẩn. Dù bố mẹ có là người
giám hộ cho đến khi nó 18 tuổi, Stephanie cũng không thể
có nhà to như thế được. Trên đời có bao nhiêu bé gái 12 tuổi
sở hữu một căn nhà giống nhà này chứ?
Không, đó là một ý tưởng quá ngốc nghếch. Quá xa vời. Và
quá điên rồ. Kiểu ý tưởng chỉ mình bác Gordon mới không
cho đó là điều không tưởng.
Hai mẹ con đi qua căn nhà rộng mênh mông, yên ắng và
trống trải. Mọi thứ chợt mới mẻ đối với Stephanie: phản ứng
của nó với đồ đạc trong nhà như thảm và tranh cũng khác.
Nó có thích những món đồ này không nhỉ? Nó có thích màu
sắc hay chất liệu không ư? Stephanie phải công nhận một
điều, bác Gordon có khiếu thẩm mỹ rất trang nhã. Mẹ nó
bảo sẽ không cần phải thay đổi gì nhiều. Một số bức họa có
vẻ không hợp nhãn cho lắm, nhưng cách bày trí đồ đạc thì
thật tao nhã và thanh lịch, toát lên quyền lực rất thích hợp
với một người có địa vị như bác Gordon.
Gia đình Stephanie vẫn chưa có quyết định gì cho căn nhà.
Stephanie có toàn quyền quyết định về ngôi nhà, còn bố mẹ
nó phải suy tính về căn biệt thự. Với họ, sở hữu ba căn nhà là
hơi nhiều. Ý bố nó muốn bán biệt thự, nhưng mẹ nó không
muốn mất đi một nơi thanh bình nhường ấy.
Cả nhà cũng bàn tới chuyện học hành của cô con gái.
Stephanie biết cuộc nói chuyện đó chưa tới hồi kết thúc. Vừa
ra khỏi phòng luật sư Fedgewick, bố mẹ đã nhắc ngay rằng
Stephanie không được để chuyện này làm phân tâm. Rằng
có sự kiện này không có nghĩa nó có thể bỏ học và từ bỏ kế
hoạch vào đại học. Rằng nó không được có tư tưởng phụ
thuộc; Stephanie phải có suy nghĩ độc lập cho cuộc đời
mình.
Nghe bố mẹ giảng giải, Stephanie lơ đãng gật đầu và hứa
khi thấy cần. Nó không cần phải giải thích rằng nó phải vào
C
ế
đại học, phải tự lập trên đường đời bởi vì nếu không nó sẽ
không bao giờ thoát khỏi Haggard. Nó đâu thể vứt bỏ cả
tương lai của mình chỉ vì bất ngờ được thừa hưởng một tài
sản kếch xù.
Hai mẹ con xem xét tầng trệt khá lâu. Lúc họ đến chân cầu
thang, đồng hồ gióng giả điểm 5 giờ. Buổi thăm quan đành
gác lại, hai mẹ con khóa cửa và cùng ra xe. Những giọt mưa
đầu tiên bắt đầu rơi lộp độp lên kính chắn gió khi họ vừa
vào trong xe. Stephanie gài khóa an toàn còn mẹ nó xoay
chìa kích hoạt động cơ. Máy xe thở phì phò, rên rỉ một chút
rồi tắt ngúm. Hai mẹ con nhìn nhau.
- Thôi chết. Stephanie theo mẹ ra ngoài, mở nắp mui xe
nhìn vào trong. Mẹ nó xem xét một hồi rồi bảo:
- Ít ra thì, động cơ xe vẫn còn đây.
- Mẹ có biết tí gì về xe cộ không ạ?
- Mẹ phải có cả một ông chồng để không phải biết về nó.
Động cơ và kệ sách, chẳng phải đó là lý do cho Tạo hóa nặn
thành đàn ông hay sao?
Stephanie nhủ thầm: nó phải biết về động cơ trước khi
tròn 18 tuổi. Còn kệ sách, nó không phải lo gì nhiều lắm.
Lục tìm điện thoại, mẹ Stephanie gọi cho bố. Nhưng vì bố
đang bận nên không thể đến đón hai mẹ con trước khi trời
tối. Sau khi trở vào trong nhà, bà gọi thợ sửa xe. Phải mất 45
phút sau, thợ mới tới.
Bầu trời xám xịt giận dữ. Mưa rơi nặng hạt khi chiếc xe tải
ló dạng, làm bắn nước tung tóe cả quãng đường. Mẹ
Stephanie trùm áo khoác lên đầu ra đón. Stephanie nhìn
thấy con chó to tướng trong khoang lái xe tải mắt không rời
người thợ rời xe, đến xem xe của hai mẹ con. Vài phút sau,
mẹ nó trở vào nhà, quần áo ướt hết cả.
Bà rũ chiếc áo khoác sũng nước:
- Bác ấy bảo sửa ngay tại chỗ không được đâu. Sẽ phải kéo
xe về gara đó con. Tới đó rồi, xe sửa cũng nhanh thôi.
- Trên xe có đủ chỗ cho hai mẹ con mình không ạ?
- Con ngồi trên đùi của mẹ cũng được mà.
- Kìa mẹ!
- Hay ngược lại vậy. Sao cũng được.
- Hay mẹ cho con ở lại đây nhé?
Mẹ nhìn nó:
- Một mình ư?
ộ
- Đi mà. Mẹ vừa bảo sửa xe cũng nhanh thôi. Với lại, con
muốn xem nhà nữa cơ.
- Mẹ chịu, không quyết định được đâu. Mà này, Steph…
- Đi mà… Con từng ở nhà một mình. Với lại con không làm
đổ vỡ đồ đạc đâu, con hứa đấy. Mẹ nó cười :
- Được rồi. Sẽ không lâu hơn một tiếng đâu, vậy nhé? Quá
lắm cũng chỉ một tiếng rưỡi. – Nói đoạn, mẹ hôn nhẹ má con
gái – cần gì thì cứ gọi mẹ nhé.
Mẹ nó chạy ra xe, leo lên buồng lái, cạnh con chó khổng lồ.
Lập tức con chó liếm láp khắp mặt mẹ Stephanie.
Nó đứng nhìn theo xe của hai mẹ con bị kéo đi xa dần và
biến mất.
Còn lại một mình, Stephanie tiếp tục chuyến thăm quan.
Lần này nó trèo lên cầu thang rồi vào thẳng phòng đọc sách
của bác Gordon.
Hồi hôm, nhà xuất bản của Gordon, Seamus T. Steepe
thuộc công ty sách Arc Light, gọi đến chia buồn và hỏi han
về tình hình cuốn sách cuối cùng. Mẹ nó bảo họ sẽ đến xem
bác Gordon đã viết xong chưa. Nếu sách đã hoàn thành, họ
sẽ gửi đến cho ông Steepe. Ông này rất nhạy bén trong việc
đảm bảo tên cuốn sách sẽ đứng thật lâu trong danh sách tác
phẩm bán chạy nhất. “Tác giả mà chết thì sách bán rất chạy.”,
ông ta nhận xét như thể công nhận mánh khóe tiếp thị khôn
ngoan của ...
 





