Chào mừng quý vị đến với website của ...
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Tieng Duong Cam Trong Mua - Nguyen Hoai Sam

- 0 / 0
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 09h:54' 22-03-2024
Dung lượng: 2.9 MB
Số lượt tải: 3
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 09h:54' 22-03-2024
Dung lượng: 2.9 MB
Số lượt tải: 3
Số lượt thích:
0 người
Mục lục
Mùa Xuân Của Mẹ
Hạnh Phúc
Pha Lê
Bến Xưa
Biển Mơ
Nơi Em Gặp Anh
Điều Giản Dị
Giá Như Có Cánh!
Đoản Khúc Ngày Mưa
Thương Nhau Rào Giậu Cho Chắc!
Trăng Hạ Tuần
Chợ Hoa Ngày Tết
Biệt Thự Hoa Hồng
Nhà Cho Con
Sống Là Cố Gắng
Hơi Ấm
Phố Mưa
Lam
Đón Cháu Ngoại
Con Trai Và Mẹ
Bọ Ngựa
Nụ Hôn
Cháu Ngoại
Hoa Cho Tình Yêu
Bốc Mộ Cha
Trăng Lặn
Khách Sạn Năm Sao
Thân Cò Lặn Lội
Con Trai, Con Gái
Phía Sau Thiên Đường Hồng Kông
Đi Về Nơi Xa
Chỉ Còn Em Và Anh
Giấc Mơ Xưa
Quà Tặng Riêng Mình
Buổi Sáng Chim Hót
Mùa Xuân Tuổi Thơ
Còn Lại Gì Cho Em ?
Cha Ơi, Giá Như!
Xin Cha Mẹ Mãi Là Bầu Trời Che Chở Cho Con.
Cánh Võng Lời Ru
Con Yêu
Cháu Đích Tôn
Cha Và Con Gái
Trái Tim Và Hoa Hồng
Tiếng Dương Cầm Trong Mưa
Những Đôi Mắt Biết Nói
Mong Manh
Chị Em Gái
Ai Giàu Ba Họ, Ai Khó Ba Đời
Xe Than
Bông Hồng Cài Áo
Bí Ẩn Tình Yêu
Tiệc Sinh Nhật Cuối Năm
Hồi Sinh
Về Quê
Sắc Màu
Hương Hoa Sữa
Cây Tình Yêu
Đỉnh Dốc
Rau Gửi Từ Đà Lạt
Thương Nhớ Một Mùi Hương
Chợ Đuổi
Lăng Kính
Trở Về Trẻ Thơ
Xưa Thầy Viết Bảng
Mây Buồn Trôi Mãi
Thương Nhớ Ban Mai
TIẾNG DƯƠNG CẦM TRONG
MƯA
Nguyễn Hoài Sâm
www.dtv-ebook.com
Mùa Xuân Của Mẹ
Kính dâng mẹ yêu!
Nếu ai hỏi trên đời này có gì quý giá nhất, tôi xin trả lời: Đó là mẹ của
tôi...
Tất bật với cuộc sống mưu sinh, bận rộn đi làm, mệt nhoài với công việc.
Một hôm, bị cảm nặng, cổ họng đau rát, người mỏi nhừ không nhấc nổi
tay chân, tôi yếu đuối trở về trong vòng tay mẹ.
Mẹ lo lắng ôm chặt tôi vào lòng. Mẹ trải chiếu, lấy gối cho tôi nằm. Thấy
tôi sốt cao, mẹ giã rau dấp cá đắp lên trán cho tôi, ánh mắt trĩu nặng lo âu.
Tôi nằm thiêm thiếp trên giường, lắng nghe bước chân vội vã của mẹ xa
dần, mẹ đi chợ...
Mẹ chăm sóc tôi bằng những kinh nghiệm dân gian. Mẹ lụi cụi bê nồi lá
xông nóng rực, thơm lừng hương bưởi, sả... lên giường, cẩn thận trùm chăn
cho tôi. Xông đến lần thứ ba thì người tôi nhẹ tênh.
Bàn tay mẹ âu yếm lau mồ hôi trên tóc, trên lưng cho tôi như thuở nào, tôi
biếng nhác nằm dài, sung sướng hít hà mùi mồ hôi của mẹ. Ngày xưa còn bé,
mỗi khi ốm, tôi chỉ cần rúc vào áo mẹ, được mẹ ôm ấp, hít thật sâu cái mùi
quen thuộc ấy là tôi đã khoẻ lên mà không cần đến bất cứ thứ thuốc nào...
Cơn sốt giảm dần, cổ họng tôi dịu êm bởi những lát quất hấp mật ong
thơm ngọt, mẹ nấu với tất cả tình yêu thương.
Tôi nằm mơ màng nghe những chú chim chuyền cành lách chách, hót véo
von trên lùm cây sau nhà. Nhà của mẹ bình yên, chim về làm tổ rất nhiều.
Mùi thịt kho mẹ nấu thơm lừng làm tôi tỉnh hẳn, mấy ngày nay tôi không
ăn cơm rồi. Mẹ xới một bát cơm đầy, ép chặt (vì biết tôi chỉ ăn một bát), đĩa
thịt nạc thăn kho gừng. Canh rau dền nấu với tôm tươi giã bỏ vỏ, đỏ au, thơm
phức. Mẹ nhìn tôi ăn ngon lành như chưa bao giờ được ăn. Mà thật, cũng đã
mười lăm năm từ ngày lấy chồng, tôi mới được ngủ trong vòng tay của mẹ.
Mẹ chăm sóc tôi đầy yêu thương như ngày tôi còn bé dại. Nhưng tôi cảm
nhận vòng tay mẹ đã run rẩy, mong manh. Hai ngày ở với mẹ, tôi khỏe ra, sắc
diện hồng hào, tươi tỉnh trở lại.
Hôn lên vầng trán nhăn nheo của mẹ, lên mái tóc lưa thưa đã bạc trắng
thời gian, tôi cố kìm những giọt nước mắt yêu thương.
Trở về gia đình bé nhỏ của mình với những ngày bận rộn tiếp nối. Tôi ân
hận đã ít về thăm mẹ. Mười lăm năm trôi qua tựa như một giấc mơ. Mười
lăm năm nữa, biết có được ngồi trong vòng tay của mẹ nữa không?
Đêm về, khi tất cả đã ngủ say, tôi lặng lẽ khóc vì thương mẹ.
Ước gì quay ngược thời gian, để mẹ trẻ mãi bên con suốt đời!
Mẹ ơi, mẹ có biết không? Con yêu mẹ!!!
“Alo alo... Hôm nay đi ăn trưa nhé? Sắp Tếtrồi... !”
“... Bạn ơi, có nghe thấy mùa xuân đang về rấtgần đó không?Hơi thở mùa
xuân đã thổi vào từng căn hẻm, từng khoảnh sân nhỏ của mọi nhà. Nắng xuân
vàng rực, trong vắt trên hè phố, tràn ngập những nẻo đường đi. Đôi môi dịu
hiền của nàng xuân lướt nhẹ trên chồi non, cỏ biếc. Cây lá xanh hơn, ngát
hương hơn... Xuân đã về trong bạn, trong tôi, trong ánh mắt trẻ thơ náo nức
đến trường. Trưa nay tôi về thăm mẹ, mùa xuân này là mùa xuân thứ 70 của
mẹ tôi...
Tôi về đón mẹ ra VănThánh, hai mẹ con ngồi ngắm mặt hồ trong trẻo,
lung linh, ngắm chú chim sâu chăm chỉ tha mồi, ngắm những chú cá con li
tinô đùa trên mặt nước... Lắng nghe câu chuyện của mẹ thời con gái ngày
xưa, và nỗi niềm của mẹ hôm nay. Hai mẹ con sẽ gọi một chút soup của Nga,
một chút salat Pháp, một món ăn Tàu nấu từ đậu hũ mà mẹ rất thích...
“Xin đành lỗi hẹn, vì những mùa xuân còn lại của mẹ với tôi quý giá vô
cùng!”
TIẾNG DƯƠNG CẦM TRONG
MƯA
Nguyễn Hoài Sâm
www.dtv-ebook.com
Hạnh Phúc
Hạnh phúc không phải là xa hoa, lộng lẫy... hạnh phúc là những điều đơn
giản nhất trên cuộc đời này...
Hoàng hôn đỏ lựng, tròn như chiếc đĩa, treo lơ lửng trên sông.
Dòng sông hiền hòa, hờ hững trôi. Sông biếc xanh soi bóng con thuyền
nhỏ không mui neo sát mé nước. Chèo gỗ buộc mạn thuyền, dập dềnh theo
gió, sóng lăn tăn êm ái. Nước sông trong vắt, mát lạnh.
Bên kia sông là núi cao sừng sững. Dưới chân núi, đủ loại cây to, nhỏ đan
chen nhau um tùm, rậm rạp, đầy bí hiểm. Bờ bên này xấp xoải lau sậy trổ
bông trắng muốt, chen lẫn cỏ dại, những bụi sim nở hoa tím hồng, đẹp nao
lòng.
Thấp thoáng khói bếp bốc lên xoay tròn, lan tỏa. Khói bay lãng đãng
quanh ngôi nhà ghép bằng những tấm gỗ ván mỏng sơ sài. Đứng ngoài nhìn
thấy những khe hở ánh sáng yếu ớt lọt vào. Bên trong ngôi nhà móc đầy áo
quần công nhân xanh, bạc màu trên những chiếc đinh đóng vào gỗ.
Đàn gà choai choai hai chục con, thản nhiên mổ những hạt ngô, không
biết được rải ra khi nào, giữa khoảnh sân hẹp.
Chiều dần buông.
Người phụ nữ trẻ mặc chiếc áo thun màu cỏ úa dài tay, chiếc quần xà lỏn
nhàu nhĩ có những bông hoa màu nâu nhạt. Một tay nắm túi ni lon, một tay
xốc nách bé trai khoảng ba tuổi, tóc hoe, mắt tròn, đen nhẻm. Chị cười để lộ
hai chiếc răng cửa mọc thưa nhau, gọi với vào trong nhà:
- Bác cho em xin ít rau cải về nấu canh nhé? Hôm nay nhà bắt được con
cá rô mề ngon lắm!
Chẳng đợi trả lời, chị nhanh nhảu mở tấm liếp che chiếu lệ ở vườn rau, đặt
đứa bé xuống, bước vào. Đứa trẻ gầy guộc, nhưng bàn chân nhanh thoăn
thoắt, theo sát gót mẹ.
Trong nhà, người đàn ông trung niên đang cầm đũa tre, trở trên than hồng
những con cá to bằng bàn tay vừa mới bắt ở sông lên, vàng ươm, mỡ sôi xèo
xèo, tỏa mùi thơm nức, nói với ra:
- Nhổ cả cây, muốn ăn gì cứ hái.
- Vâng!
Vườn rau ven sông. Có đến hàng chục thứ rau đủ loại. Đất phù sa màu mỡ
trồng cây gì cũng tươi tốt. Sát bờ sông, hoa cải nở vàng rực một góc vườn.
Màu vàng hoa cải dịu dàng thôn nữ, nhưng đẹp không kém bất cứ nàng công
chúa kiêu sa nào, rực sáng cả góc sông trong hoàng hôn tím sẫm...
Cải xanh xòe bẹ trắng muốt, những cụm xà lách xanh rờn, mơn mởn. Dền
đỏ lá to mỡ màng, rau ngót xanh. Bầu, bí đan xen trên giàn sai lúc lỉu. Ớt
hiểm trái tua tủa. Rau húng, ngò gai và thì là nở hoa nhỏ li ti, hoa cà pháo nhỏ
xíu, tím nhạt gợi nhớ miên man...
Chị với tay nhổ mấy cây cải to, rũ đất bỏ vào túi ni lông. Mới vài cây mà
túi đã đầy chặt.
Đứa bé lấy tay rứt chùm hoa húng quế, đưa lên mũi ngửi, thích thú: “Mẹ
ơi, mẹ... thơm lắm...".
Chị hái thêm vài cọng rau thơm, nắm ớt hiểm, vài quả cà chua xanh
hườm, nhổ thêm củ gừng. Một tay ôm rau, tay kia nhấc bổng đứa con quay
ra, vui sướng hiện trên gương mặt.
- Mẹ con cháu về, rau ngon quá, cảm ơn bác!
- Muốn ăn gì sang hái nhé, nhà bác ăn chẳng hết, bỏ uổng.
... Căn nhà của chị nép mình dưới cây ổi vươn cao, quả sai lúc lỉu.
Bên hiên, người chồng đang loay hoay với cái loa thùng màu đen, cũ mèm
mới mua được trên chợ huyện. Đứa bé nhoài khỏi tay mẹ, chạy lại bên cha.
Nó tò mò sờ sẫm, mân mê cái loa đang phát ra những tiếng nhạc lúc to, lúc
nhỏ, rột rẹt... thích thú, ngạc nhiên và vui sướng.
Mẹ nó đứng ngẩn ra nghe, ngắm nhìn món tài sản mới của mình. Quên
con cá rô to đang vùng vẫy trong chậu và mớ rau tươi rói hái về cho bữa tối.
TIẾNG DƯƠNG CẦM TRONG
MƯA
Nguyễn Hoài Sâm
www.dtv-ebook.com
Pha Lê
Pha lê đẹp và quý giá, bởi nó trong suốt và lung linh...
Chiều. Quán cà phê sân vườn. Lối đi trải sỏi uốn quanh hàng cây cảnh
được cắt tỉa kỹ lưỡng. Sân vườn rợp mát, gió từ bờ sông thổi nhẹ mơn man da
thịt. Nhạc hoà tấu êm ái. Những cặp tình nhân ngồi sát bên nhau, hạnh phúc,
ngất ngây trong men say tình yêu...
Họ cũng là một cặp tình nhân. Khác là mười năm xa nhau mới gặp lại.
Anh đã có vợ, một con trai. Chị có một con gái.
Anh ba mươi lăm, đôi mắt thông minh, nhân hậu và mạnh mẽ. Chị ba
mươi tuổi, vóc dáng mảnh mai, sống mũi thẳng tự nhiên, suối tóc đen mượt
mà, buông lơi ngang eo lưng thon thả. Họ là một cặp rất đẹp.
Họ ngồi, đối diện với nhau. Ánh mắt ngập ngừng. Tình yêu, đam mê, khát
khao và nỗi nhớ...
Im lặng. Rất lâu. Chị lên tiếng trước: “Ngày ấy..." Anh cắt lời “Em đừng
nhắc nữa, nếu không, anh sẽ khóc đấy..."
Họ còn trẻ. Nét thanh xuân vương trên đôi má ửng hồng của cô gái. Trong
đôi mắt rất trong của chàng trai. Họ có thể làm lại cuộc đời. Họ có điều kiện,
có tri thức và kinh tế đầy đủ. Họ còn nhiều thời gian để làm những điều mà
chúng sinh thường làm. Tình yêu dâng đầy sau mười năm xa cách.
Nhưng họ nghĩ về những đứa con bé nhỏ. Nghĩ về người vợ, người chồng
hiện tại của mình. Những người đó hết mực thủy chung và thương yêu họ.
Họ không nỡ phá vỡ sự bình yên ấy...
Anh với tay qua bàn, khẽ khàng nắm tay chị. Thật chặt. Ngắm những
ngón tay mềm dịu ấy. Ngày xưa, anh thầm mơ ước một lần được nắm đôi bàn
tay ấy trong đôi tay mạnh mẽ của mình. Mối tình đầu chưa từng một... nụ
hôn! Sao thời đó nhút nhát và run rẩy đến thế?
“Anh yêu em nhiều lắm! Em là mối tình đầu của anh”. “Em rất nhớ anh”.
Nước mắt hoen mi..."Đừng khóc, em..."
Nụ hồng nhung đỏ toả hương vấn vít trên bàn. Họ nhắc lại những kỷ niệm
của ngày xưa... Ôi, cái thời trẻ con, ngây thơ và trong trắng.
“Anh vẫn yêu em nhiều lắm! Mười năm nay, anh khát khao và chờ đợi
giây phút này”. Anh nhắc lại. Khoảnh khắc im lặng nghẹn ngào.
“Chúng ta dừng lại ở đây anh nhé. Em muốn trong anh mãi mãi nhớ về
em với những cảm xúc trong trẻo ngày xưa!”
“Em sống hạnh phúc không? Chồng em có yêu thương em không?”
Chị gật đầu.
“Anh thật sự hạnh phúc khi được gặp em, và biết em đang hạnh phúc! Em
là mối tình đầu thiêng liêng của anh, anh có trách nhiệm nâng niu và giữ gìn
như một báu vật. Thời gian trôi, nhưng em hãy luôn nhớ có một người mãi
mãi yêu em! Anh sẽ yêu em cho đến khi trái tim này ngừng đập!”
“Em cũng vậy, cầu mong anh gặp nhiều may mắn..."
“Trong tim anh luôn giữ bóng hình em, không bao giờ quên! Em mãi là cô
bé ngày xưa. Cô bé mà anh yêu đến dại khờ, mối tình đầu của anh!”.
Hai trái tim chùng xuống. Rưng rưng.
Không có cuộc hẹn khác. Họ dũng cảm nói lời từ biệt.
Ở nhà, hai gia đình bé nhỏ đang chờ bữa cơm chiều.
Người vợ đang chiên lại những cuộn chả giò nóng đợi chồng về...
Bên kia, người chồng đang chọn mua những bông hồng nhung đẹp nhất
vợ mình yêu thích...
Những đứa trẻ ngây thơ đang chờ cha mẹ chúng và bữa cơm đầm ấm...
Họ về nhà, lương tâm thanh thản, bình yên...
Năm mới, họ gửi đến nhau lời chúc an lành. Vẫn biết còn có nhau bình
yên trên cuộc đời này...
Sâu thẳm trong ký ức, mối tình đầu nguyên vẹn và trong sáng như pha lê.
TIẾNG DƯƠNG CẦM TRONG
MƯA
Nguyễn Hoài Sâm
www.dtv-ebook.com
Bến Xưa
Cuộc vui nào cũng sẽ tàn, mối tình nào cũng sẽ đi qua...
Lần đầu tiên, anh mời Hoa về thăm nhà cha mẹ, sau hai năm quen và học
chung trường Đại học. Niềm vui chen lẫn hồi hộp khó tả. Bắc Ninh vào xuân.
Tiết trời mát mẻ, cỏ cây sung sướng uống đẫm những hạt mưa mùa xuân ngọt
mát. Hình như bất cứ cây lá gì Hoa gặp trên đường cũng nở hoa. Hoa đan
chen trong cỏ, trong nắng, trong gió...
Qua cổng đình rêu phong cũ kỹ là con đường về nhà anh. Sông Đuống
hiền hòa, trong veo, thảnh thơi uốn lượn quanh những dải ngô xanh mướt, trổ
bông màu nâu nhạt. Thi sỹ Hoàng Cầm đã từng thốt lên: “Em ơi buồn làm
chi? Anh đưa em về sông Đuống..."
Sông lấp lánh ánh bạc dưới ánh nắng mặt trời, lung linh huyền ảo. Gió
thổi mát rượi, thơm ngát hương ngô, phù sa, mùi ruộng đồng huây hoai. Trên
đồng cỏ xanh, những em bé gương mặt bầu bĩnh, sáng sủa, ngồi vắt vẻo trên
lưng trâu. Bé gái tuổi mười lăm, quần xắn cao, để lộ bắp chân trần trắng muốt
trong cái lạnh buổi sáng sớm, vớt lục bình trong ao cho vịt ăn, nhoẻn miệng
cười, răng trắng đều tăm tắp.
Bến đò ven sông, nơi liền anh liền chị hát quan họ, hoa sen nở hồng, thơm
ngát. Rêu phong, bình yên sông nước. Xung quanh làng mạc hiền hòa.
Họ đứng giữa bãi bồi phù sa, cỏ mọc lúp xúp. Vườn dâu xanh, không khí
trong lành giữa “bao la đồi nương” như trong bài Thu hát cho người của Vũ
Đức Sao Biển “Anh vẫn chờ em, dưới gốc sim già, để hái dâng người một
đóa đẫm tương tư..."
Đồng lúa đang thì con gái xanh rì.
Gió thổi tung bay mái tóc xõa của Hoa. Anh đưa tay vuốt những sợi tóc
mai vương vấn trên trán nàng, rồi ôm nàng vào lòng. Môi anh gấp gáp, nụ
hôn đầu tiên trong đời nóng bừng, run rẩy, thơm ngọt hương cỏ non... Đôi trẻ
tràn đầy nhựa sống, vẽ lên một bức tranh hoàn hảo giữa đất trời bao la.
“Học xong mình cưới nhau em nhé?” Anh trìu mến nhìn vào mắt Hoa. “Lỡ mẹ anh chê em thì sao?” Hoa bẽn lẽn. “Không đời nào, anh đã chọn rồi,
mẹ nhất định đồng ý, chỉ sợ em chê nhà anh nghèo thôi!”. “Mình sẽ có những
đứa con thật dễ thương. Con gái chúng mình sẽ có đôi mắt bồ câu, mái tóc
dày đen như dòng suối mát của em..." - Anh mơ màng áp mặt vào mái tóc
thơm mùi hoa cỏ của nàng. “Còn con trai thì thông minh, học giỏi và thương
mẹ như anh” - Hoa mỉm cười hạnh phúc.
... Làng còn sót lại vài ngôi nhà bé nhỏ, rêu phong nép bên những rặng tre.
Những ngôi nhà mang dấu vết tháng năm qua. Hoa xoan nở bung từng chùm
li ti màu tím nhạt, ngai ngái.
Trong sân, đàn gà con nhỏ xíu, tròn trĩnh, màu vàng rơm, chiếp chiếp,
chíp chíp nép vào chân mẹ, hoảng sợ trốn mụ diều hâu bay lượn, cặp mắt ngó
nghiêng.
Hoa ngắm mãi không chán, bật cười khi tưởng tượng mình làm dâu trong
khung cảnh này.
Mẹ anh đón nàng bằng một chầu bánh đa kê rưới mật mía giòn rụm, thơm
nức chính tay mẹ nấu. Trên bếp than hồng, nồi xôi trứng kiến béo ngậy, tỏa
hương thơm phức... Mẹ niềm nở tiếp Hoa, hỏi thăm về gia đình, cha mẹ của
nàng. Bà rất muốn con trai lấy vợ để yên bề gia thất.
Nhưng đến khi biết Hoa theo đạo Thiên Chúa, thái độ của mẹ anh thay
đổi. Bà trở nên lạnh lùng khó hiểu.
Hoa không hiểu tại sao, vì đạo Thiên Chúa của nàng hướng thiện, dạy làm
những điều tốt, chan chứa tình yêu thương con người.
Mỗi sáng Chủ nhật, được đến Nhà thờ, đó là niềm hạnh phúc của Hoa.
Những khi có điều muộn phiền, nàng quỳ dưới chân Đức mẹ đồng trinh,
ngước nhìn gương mặt và đôi mắt dịu dàng thánh thiện của mẹ là nỗi buồn
bay xa.
Anh là con trai một. Nếu chọn nàng, sẽ không có mẹ.
Anh đau khổ vì bên tình, bên hiếu.
Còn Hoa, nàng không bao giờ để mẹ anh phải đau khổ. Trái tim bé nhỏ
của Hoa tự nhủ như vậy. Họ chia tay, trong nước mắt, trong bàn tay nắm chặt
bàn tay...
Hoa quỳ dưới chân Đức mẹ trong những đêm mưa gió. Nước mắt chan
hòa nước mưa. Cầu nguyện. Xin Chúa cho con vơi đi nỗi buồn... và quên đi
nỗi nhớ về anh. Cầu Chúa ban phước lành cho anh.
Mười năm trôi qua, Hoa khóc thầm mỗi khi qua dòng sông ấy.
Bến cũ, con đò không người đứng chơ vơ. Vẫn lúa, vẫn ngô xanh rì nỗi
nhớ ngọt ngào. Nàng yêu quê hương anh, yêu dòng sông tuổi thơ anh, dòng
sông mãi mãi là ký ức êm đềm nhất về tình yêu đầu tiên của Hoa...
Bao cuộc đời trôi qua, nhưng sông vẫn còn trẻ mãi, vẫn mải mê bồi đắp
phù sa như thuở nào... Mẹ anh đã qua đời. Ngôi mộ của bà được xây rất đẹp
giữa cánh đồng. Hoa đến viếng và cúi đầu. Con xin dâng lời cầu nguyện cho
linh hồn của mẹ được bình yên về với Chúa nơi Thiên Đàng...
Anh đã lấy vợ và chuyển vào tận trong miền Nam xa xôi...
Hoa trở về thăm dòng sông, ký ức ùa về như mới hôm qua...
TIẾNG DƯƠNG CẦM TRONG
MƯA
Nguyễn Hoài Sâm
www.dtv-ebook.com
Biển Mơ
... Tình yêu là món quà tuyệt vời tạo hóa ban tặng cho con người. Hãy yêu
đời, yêu người khi ta còn có thể. Vì yêu là để sống, và sống là để yêu
thương...
Sài Gòn trời xanh ngắt.
Sân trường. Gió thổi, lá me vàng li ti, xoay tròn, vấn vít... Anh nhìn thấy
nàng. Ngạc nhiên trước vẻ đẹp thanh tú của người con gái. Nàng cao dong
dỏng, cân đối, làn da trắng nuột nà. Mái tóc đen ngang vai bung xõa tự nhiên.
Gương mặt trái xoan nhẹ nhõm và thanh thoát. Nàng dắt chiếc xe honda màu
xanh gửi trong bãi xe bằng cử chỉ khoan thai.
Buộc lại mái tóc gọn ghẽ, nàng nhẹ nhàng ôm chiếc cặp đen, bước những
bước dứt khoát đi về phía lớp học. Hải nhìn tránh đi chỗ khác. Từ đó, trong
lòng chàng trai miền biển rộn lên cảm xúc khó tả.
Lớp học bắt đầu vào một giờ ba mươi. Buổi học đầu tiên, từng người lần
lượt giới thiệu tên, tuổi, nghề nghiệp... Lớp có hai mươi nam và chín nữ.
Nàng là người nói về mình cuối cùng. Cả lớp dồn ánh mắt nhìn làm nàng đỏ
mặt.
- “Tôi tên là Ngọc Lan” - Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng rõ ràng, trong trẻo:
“... 28 tuổi, công việc của tôi:lập các dự án, tổ chức các hội thảo, sự kiện của
Công ty
liên doanh..."
- “Tôi đã có gia đình và một bé gái năm tuổi”. - Mọi người ồ lên ngỡ
ngàng, một chàng trai tinh nghịch nói:
- Tưởng chưa có gia đình, đang mừng...
Nàng cười dịu dàng không nói. Thầy giáo nhiệt tình truyền đạt kinh
nghiệm quản lý cho những học viên tràn đầy sức trẻ này. Nàng ngồi cách Hải
hai bàn. Hải nghe giảng bài, đôi lúc nhìn sang, thấy nàng ngước cặp mắt
trong veo nuốt từng lời của thầy, chăm chú ghi chép.
Hải buồn, từ khi nghe nàng giới thiệu. “Người ta hơn tuổi, đã có gia đình
rồi, mình vô duyên thật”.
Những buổi học trôi qua. Giờ giải lao, lớp rộn lên tiếng cười đùa. Hải hài
hước, có duyên, nhưng lúc này những câu đùa bỗng trở thành vô nghĩa, anh
im lặng ngồi xem lại bài đã học. Ngọc Lan đọc báo. Nàng không biết có một
người nhìn mình với ánh mắt rất lạ.
Hàng ngày, Hải đến sớm, đứng trên ban công ngắm Ngọc Lan từ tốn gửi
xe, buộc lại mái tóc, thong thả đi lên lớp. Nhưng Hải không làm quen với
nàng.
Ba tháng trôi qua thật nhanh, kết thúc khoá học.
Buổi chia tay. Hải đệm đàn Organ cho các bạn hát. Anh chơi được nhiều
bản nhạc nổi tiếng: hòa tấu của Betthoven, Mozart, những bản tình ca của
Tây Ban Nha. Bản nhạc Les fleur sauvages (Cánh hoa hoang dại) vang lên
êm đềm, mang theo nỗi buồn dịu vợi...
Ngón tay ve vuốt trên phím đàn, Hải cất tiếng hát: “Chỉ có thuyền mới
hiểu, biển mênh mông nhường nào, chỉ có biển mới hiểu, thuyền đi đâu về
đâu..."
Ngọc Lan chăm chú nghe và ngắm nhìn chàng trai phố biển. Cô tự hỏi:
Sao nơi Phan Thiết xa xôi, nắng cháy kia lại có chàng trai chơi đàn hay đến
thế?... Giọng Hải khỏe và ấm. Nàng thấy tâm hồn mình bay theo giai điệu:
“... Cũng có khi vô cớ, biển ào ạt xô thuyền, ôi tình yêu muôn thuở, có khi
nào đứng yên...". Tiếng vỗ tay vang dội.
- Hay quá, hát thêm bài nữa đi Hải ơi!
Hải thoáng suy nghĩ rồi nhận lời:
- Tôi sẽ hát tặng các bạn bài hát Chảy đi sông ơi của nhạc sỹ Phó Đức
Phương.
Tiến đàn êm dịu. Bỗng như quanh đâu đây có dòng sông hiền hoà chảy
mãi. Tình yêu nồng nàn, đắm say. “... Ơi con sông tắm mát muôn đời, hãy
cho ta nỗi niềm mong nhớ, nhắn giùm ta về nơi góc bể, rằng phía đầu nguồn
ta vẫn ngóng trông... Chảy đi kìa, sông ơi..."
Tiệc chia tay, rượu được rót ra, tất cả cùng hát “Chia tay nhé... rồi ngày
mai ta gặp lại nhau...".
Các cô gái bị mời uống rượu. Biết bao giờ gặp lại?! Mỗi người một nơi xa
xôi. Nâng ly. Trăm phần trăm!
Ngọc Lan đang ghi địa chỉ cho các bạn bằng những dòng chữ nhỏ nhắn,
rất đều của mình.
- Chữ Ngọc Lan đẹp quá, làm cô giáo mới đúng!
Hải cầm ly rượu đi các bàn, anh đến bàn của Ngọc Lan sau cùng. Ngắm
nhìn thật gần nụ cười của nàng. Làn da trắng mịn ửng hồng nơi má. Thân
hình thon thả, vòng eo thon nhức nhối, đôi môi nhỏ hồng ướt át, nụ cười
trong vắt. Những ngón tay thon dài khẽ vuốt lọn tóc mai duyên dáng.
- Anh chơi đàn rất hay, hát cũng hay nữa, sau này Lan sẽ gửi con gái ra
phố biển học nhé! - Nàng đùa.
Các bạn cười:
- Anh Hải nhớ lấy công đắt vào nhé!
Hải lấy can đảm bước đến sát bên cạnh Ngọc Lan, nói khẽ:
- Lan uống với tôi một ly rượu được không?
- Em không biết uống rượu. - Nàng cười.
- Một chút thôi, chia tay rồi, biết có gặp lại nhau nữa không?
Lan không nỡ từ chối, nàng cầm ly rượu cố gắng nuốt chút ít một cách
khó khăn. Men say của rượu, hương thơm dịu dàng tỏa ra từ cơ thể Ngọc Lan
làm Hải ngất ngây. Anh uống cạn ly rượu còn lại.
- Cảm ơn Lan. Chúc Lan gặp nhiều may mắn và hạnh phúc! Nói rồi Hải
quay đi thật nhanh.
... Hải lên xe trở về Phan Thiết vào ngày nắng vàng rực rỡ. Lạ thật, nhìn
hoa nắng nhảy múa trên đường anh cũng thấy nụ cười của Ngọc Lan. Nhìn
lên bầu trời mây trắng cũng thấy bóng hình Ngọc Lan. Mắt Hải hoa lên. Đâu
đâu cũng thấy bóng hình Ngọc Lan...
Những ngày tiếp theo buồn vô hạn. Đi học vui bao nhiêu, khi về buồn gấp
bội. Buồn ngơ ngẩn. Nhớ nhung, day dứt. Chẳng thiết ăn uống, cũng chẳng
thể thao, bạn bè. Buổi tối, anh không tham gia tán gẫu với mấy anh chàng
độc thân như trước, lang thang ra biển. Ngồi một mình, đăm chiêu, hút thuốc,
nghĩ suy... nỗi nhớ dâng đầy, day dứt, không cách nào xua tan được...
Rất khuya, anh mới đứng lên ra về.
... Biển vắng. Cơn mưa trái mùa bất chợt. Mưa rào trên biển đuổi theo
những con sóng bạc đầu.Những cây hoa muống biển rung rinh trong gió. Hoa
tím mỏng manh chống chọi với mưa.
Hải ngồi đó, để mặc cho mưa ướt hết thân mình. Nhắm mắt lại, anh mơ
thấy Ngọc Lan đưa những ngón tay dịu dàng, khẽ vuốt những hạt mưa trên
tóc, trên trán, và anh đã ôm nàng trong vòng tay... vị ngọt đôi môi và hương
say của cơ thể. Anh siết chặt thân hình mềm mại ấy, đắm đuối hôn lên đôi
môi ngọt ngào. Hôn lên đôi bàn tay mềm dịu. Trái tim anh run rẩy, sung
sướng và hạnh phúc.
Tiếng sấm, chớp xé tan mây làm anh giật mình choàng tỉnh. Mưa nặng
hạt, giấc mơ tan biến. Cái lạnh thấm qua cơ thể đẫm nước mưa, cả người lên
cơn sốt hầm hập, anh thất thểu bước giữa biển trời mênh mông, vô định. Tê
dại...
Ngày trôi qua. Bạn bè, đồng nghiệp cảm nhận sự khác lạ nơi Hải, thì thầm
với nhau: “Cu cậu đang si tình!” . “Mà ai mới được chứ... ?!!!”
... Ngọc Lan nhận được một lá thư gửi tới bằng đường bưu điện. Nàng rất
ngạc nhiên, lá thư viết tay, gửi bằng tem.
“Phan Thiết ngày... tháng... năm...
Ngọc Lan thân yêu!
Cho phép tôi được gọi em như vậy! Nếu những dòng chữ này mang đến
cho Lan nỗi buồn, xin hãy tha lỗi cho tôi! Nhưng tôi không thể không viết
cho Lan. Tôi đã yêu Lan, yêu vô cùng! Dù biết Lan đã có gia đình. Tôi cũng
không hiểu tại sao chỉ ít ngày gặp Lan mà trái tim tôi tan nát. Tôi tự sỉ vả
mình đã đặt tình yêu không đúng chỗ.
Lan ơi, không lúc nào tôi nguôi nỗi nhớ về em. Những đêm dài không
ngủ, tôi chỉ mong trời nhanh sáng để làm việc, để quên đi nỗi nhớ. Những
buổi tối ra biển, nhìn về phương xa, tôi lại nghĩ đến em, nhớ em vô cùng! Tôi
vô vọng mơ ước, khao khát có em bên cạnh. Tôi yêu em!
Một lần nữa, xin hãy tha thứ cho tôi! Cầu mong Lan luôn mạnh khoẻ, may
mắn và hạnh phúc!
... Thà làm gió phiêu lưu trời biển
Còn hơn gặp mà chẳng dám nhìn em
Em như rượu mời khi ly biệt
Uống vào chẳng vợi men nhớ thương
Nói với em những gì sâu kín nhất
Yêu em, yêu đến khôn cùng!
Nguyễn Minh Hải
Lan đọc lại lá thư, nhớ lại chàng trai đàn hát rất hay. Khẽ thở dài, nàng
gấp thư lại.
Mỗi tháng, nàng nhận được một tấm bưu thiếp gửi về từ thành phố biển.
Những bông hoa hồng màu xanh dịu dàng. Những dòng chữ chứa đầy yêu
thương. Nàng im lặng không trả lời.
Mùa xuân năm thứ ba, tấm thiệp với những bông hồng đỏ thắm được gửi
đến... Nàng ra bưu điện, gửi lại một tấm thiệp hoa cẩm chướng đỏ.
“Cảm ơn rất nhiều về tình yêu của anh dành cho Lan. Nhưng Lan không
thể đáp trả tình cảm của anh. Đã đến lúc anh phải quên Lan để hướng đến
tương lai. Lan nghĩ, với tâm hồn và trái tim đầy cảm xúc, anh sẽ gặp được cô
gái xứng đáng. Lan sẽ mãi nhớ về anh như một người bạn tốt trong cuộc đời”
.
... Hòn Rơm năm năm sau. Buổi sáng chan hòa nắng gió. Biển thẫm. Sóng
bạc đầu tung bọt trắng xóa. Người ta thấy một cặp vợ chồng cùng dắt tay một
bé trai nhỏ đi dạo trên bờ cát.
Cậu bé gỡ tay bố mẹ ra để tự đi một mình. Cu cậu chạy lon ton giữa bố và
mẹ, rồi ngồi thụp xuống, hăm hở bốc cát. Người vợ có dáng người tròn lẳn
khỏe mạnh, làn da miền biển rám nắng. Chị nhìn con âu yếm, rồi ngước nhìn
chồng mỉm cười hạnh phúc.
Tình yêu, đam mê, những yêu thương nồng cháy tưởng chừng thiêu đốt
trái tim ta, rồi sẽ phôi pha theo năm tháng và thời gian...
Chỉ có biển, biển xanh kia trẻ mãi muôn đời... vẫn đam mê, vẫn mặn mà,
từng đợt sóng bạc đầu nối đuôi nhau xô nghiêng bờ cát vàng óng ả...
TIẾNG DƯƠNG CẦM TRONG
MƯA
Nguyễn Hoài Sâm
www.dtv-ebook.com
Nơi Em Gặp Anh
“Không có tình yêu vĩnh cửu, mà chỉ có những phút giây vĩnh cửu trong
tình yêu."
“Nơi em gặp anh, có hoa vàng rực rỡ, có khung trời mộng mơ, biển xanh
bao la triền miên sóng vỗ..."
Buổi sáng trong veo, tiếng suối chảy róc rách trong khe đá. Không gian
trong lành, tĩnh lặng và bình yên, hương cỏ cây thơm ngát. Nàng ngẩn ngơ,
nấn ná muốn dừng lại để lắng nghe tiếng suối. Chàng nói: "Em hãy ngước lên
nhìn bầu trời trong xanh và lắng nghe tiếng suối xem, sẽ hay hơn rất nhiều..."
Nơi đó cách xa tiếng ồn ào của phồn hoa đô thị, của xe cộ gầm rú... Nơi
đó không có núi công việc đang chờ, không có những trăn trở, mưu sinh,
những bận rộn tiếp nối ngày lại ngày của cuộc sống đời thường...
Nơi đó là biển xanh, sóng vỗ rì rào, là vùng trời tràn ngập nắng và gió, cỏ
hoa, cây lá, bình yên, là không gian riêng chỉ có hai người với tình yêu nồng
nàn, say đắm...
Nơi đó là ánh trăng vàng êm ái, e lệ tỏa ánh sáng nhẹ nhàng mê hoặc biển
cả mênh mông. Biển bao la, mạnh mẽ là thế, chợt mềm lòng trước vầng sáng
dịu êm...
Nơi đó, những công nhân Dã tràng xe cát thành hàng ngàn bông hoa nhỏ
li ti nhìn lạ mắt... Nàng chạy bắt một con Dã tràng nhỏ xinh, thích thú nắm
trong bàn tay có những ngón thon dài mềm mại. Chàng nói: “Anh xót ruột
lắm, em thả nó ra đi..." Câu nói đó làm nàng thấy trong lòng xao động, xưa
nay tưởng chỉ riêng mình biết thương cỏ cây, hoa lá và muôn loài...
"Cảnh ở đây thật đẹp anh à"..."Nhưng có một cảnh còn đẹp hơn rất nhiều
đang ở bên cạnh anh đây”. Chàng nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo thon, tròn lẳn,
rắn chắc của nàng, hôn lên mái tóc thơm mùi hoa cỏ mùa xuân, hôn lên đôi
môi hồng xinh xắn của nàng.
Nụ hôn mềm mại, ngọt ngào, nồng say, kéo dài vô tận. Không gian lắng
đọng cho hai trái tim hòa chung một nhịp..."Anh yêu em”. “Em cũng vậy”...
Thoảng xa, có tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng máy nổ đều đều của những con
thuyền cần mẫn nhổ neo ra khơi giữa buổi trưa đong đầy ánh nắng. Biển hát
bài tình ca cho hai người yêu nhau...
Cuộc đời nào cũng sẽ đi qua, cuộc tình nào cũng sẽ phôi pha theo năm
tháng và thời gian... nhưng hương vị ngọt ngào, men say và dư âm kỳ diệu
của tình yêu sẽ nguyên vẹn trong ký ức, sẽ theo suốt cuộc đời của mỗi người
đã và đang yêu...
TIẾNG DƯƠNG CẦM TRONG
MƯA
Nguyễn Hoài Sâm
www.dtv-ebook.com
Điều Giản Dị
Có những mùa xuân ấm áp bên em...
Hai ngày đường. Ô tô ngược lên Na Hang, Tuyên Quang. Qua những
đoạn đường gập ghềnh, ổ gà... ngủ gà gật một đêm, nghe ồn ào, tiếng người
gọi nhau í ới. Mở mắt ra thấy xe đậu ở bến cuối. Tôi lôi túi xách ra khỏi gầm
ghế, hỏi ra, mới biết đi bộ hơn hai cây số nữa là vào đến nhà cô em họ (không
có phương tiện gì khác).
Mùng 5 Tết. Cây cối hai bên đường đâm chồi, nảy lộc xanh biếc. Tôi vừa
đi bộ vừa ngắm nhìn vùng núi đồi trung du. Hai bên đường là rừng cọ đan
chen. Lá cọ xòe to, tròn như những chiếc dù đều đặn, xanh ngắt. Đồi chè bậc
thang, thẳng hàng, xanh thẫm. Trên đường, những cô gái dân tộc mặc thổ
cẩm xanh đỏ, vai mang gùi đi chợ sớm, vẻ mặt hớn hở.
Trời se lạnh. Hai bên đường, những ngôi nhà nho nhỏ trồng mận ở trước
cửa. Hoa mận nở trắng muốt, tinh khôi.
Những đứa trẻ chơi ở ven đường lạ lẫm nhìn tôi: chiếc áo gió mũ che kín
đầu, kính đen, quần Jean bụi bặm bạc màu. Tôi cười và giơ tay vẫy, thương
cảm ngắm những đứa bé thân hình gầy gò, mặc những chiếc áo len cũ kỹ.
Những mái tóc vàng hoe. Đôi mắt ngây thơ nhìn tôi trong veo.
Mở túi xách lấy kẹo cho các bé, chúng bẽn lẽn cảm ơn. Cảm giác Tết đối
với những đứa trẻ này như thế nào nhỉ? Nương ngô, đồi chè, hoa mận và
mênh mông đồi núi.
Đi hết đường trải nhựa đến con đường đất đỏ quanh co. Hai bên là rừng
mọc đầy cây dại. Hoa chuối rừng màu đỏ rất đẹp. Màu đỏ rực rỡ, chói chang,
mê hoặc. Rất nhiều hoa Kim ngân trắng, loại dây leo ngày trước mẹ thường
hái về nấu nước để uống mát gan mùa hè.
Tôi nép sang bên đường tránh hai con trâu to, bụng tròn căng đang đủng
đỉnh bước tới. Hai đứa trẻ cao chưa đến lưng con trâu, mặt mũi lem luốc, đen
nhẻm, áo quần lấm bùn đất, vừa đi vừa chạy chân thấp, chân cao. Tôi ngạc
nhiên, vội chạy theo hỏi: “Em bao nhiêu tuổi, dắt trâu đi đâu đấy?” - “Sáu
tuổi - cho trâu ăn” - “Còn em?”- “Năm tuổi”. Làm sao tin được?
Tôi tiếc mãi vì không đem theo máy chụp hình để ghi lại hình ảnh hiếm
có ấy. Hai đứa trẻ cặm cụi đuổi theo trâu. Lỡ có chuyện gì xảy ra thì sao, nếu
rắn cắn chúng biết làm sao?
Tôi gặp hai thanh niên. Họ gùi hai bó củi tươi lớn trên lưng, gương mặt
ngồ ngộ, hiền lành, cặp mắt nhìn tôi dò xét. Họ chưa bao giờ được ra khỏi
khu rừng này, và chưa một lần biết chốn phồn hoa đô thị.
Trước mắt tôi hiện ra một thung lũng thấp hơn vùng đồi, có khoảng năm
ngôi nhà. Xung quanh là ruộng lúa xanh rì.
Hỏi thăm ngôi nhà đầu tiên, ông cụ trạc bảy mươi, da đen sạm, gương mặt
hằn sâu những nếp nhăn, ân cần chỉ cho tôi. “Kia kìa! Nhà thứ ba, nơi có phơi
những chiếc chiếu giữa sân”. “ Con cảm ơn ông”.
- Thuần ơi! - Tôi lên tiếng gọi.
- Ôi, chị Hoa! Anh ơi, ra xem ai này! - Cô em họ đang cho heo ăn vội thả
nồi cám xuống,bươn bả chùi hai bàn tay vào quần chạy ra, nắm chặt tay tôi.
- Vợ chồng em mong chị cả tháng nay rồi, chị đi đường mệt lắm nhỉ. Chị
ngồi nghỉ ngơicho khỏe đã.
Miệng nói, tay làm, cô vợ rót mời tôi ly nước chè xanh thơm lừng. Anh
chồng mới đi rừng về, mồ hôi ướt đầm lưng áo.
- Các cháu đâu? - Tôi hỏi.
Thuần dẫn tôi vào trong nhà. Hai bé gái có gương mặt bầu bĩnh đang chơi
đồ hàng say sưa trên tấm phản. Dưới tấm phản chất đầy khoai lang.
- Chị nằm đây nghỉ cho đỡ mệt, vợ chồng em đi làm cơm đãi chị.
- Không sao đâu, chị đi thăm quan cơ ngơi hai em một tí.
Thuần nháy mắt với chồng, cả hai vợ chồng nhảy tùm xuống ao trước nhà.
Vợ đuổi, chồng cầm lưới quăng bắt cá, bắt hụt mấy lần, vợ cười ngặt nghẽo.
Bắt được con cá trắm cỏ to bằng bắp chân, vẩy trắng xanh óng ánh, quẫy
tưng tưng trong vợt lưới. Chồng đi trước, vợ theo sau, mặt rạng rỡ. Cảnh vợ
chồng nhà Thuần bắt cá sinh động, vui vẻ và hạnh phúc.
Thuần nhanh nhẹn làm cá, bắc cơm. Chạy ra sân chụp con gà mái dầu. Tôi
ái ngại: “Thôi đừng làm gà nữa, chị không...
Mùa Xuân Của Mẹ
Hạnh Phúc
Pha Lê
Bến Xưa
Biển Mơ
Nơi Em Gặp Anh
Điều Giản Dị
Giá Như Có Cánh!
Đoản Khúc Ngày Mưa
Thương Nhau Rào Giậu Cho Chắc!
Trăng Hạ Tuần
Chợ Hoa Ngày Tết
Biệt Thự Hoa Hồng
Nhà Cho Con
Sống Là Cố Gắng
Hơi Ấm
Phố Mưa
Lam
Đón Cháu Ngoại
Con Trai Và Mẹ
Bọ Ngựa
Nụ Hôn
Cháu Ngoại
Hoa Cho Tình Yêu
Bốc Mộ Cha
Trăng Lặn
Khách Sạn Năm Sao
Thân Cò Lặn Lội
Con Trai, Con Gái
Phía Sau Thiên Đường Hồng Kông
Đi Về Nơi Xa
Chỉ Còn Em Và Anh
Giấc Mơ Xưa
Quà Tặng Riêng Mình
Buổi Sáng Chim Hót
Mùa Xuân Tuổi Thơ
Còn Lại Gì Cho Em ?
Cha Ơi, Giá Như!
Xin Cha Mẹ Mãi Là Bầu Trời Che Chở Cho Con.
Cánh Võng Lời Ru
Con Yêu
Cháu Đích Tôn
Cha Và Con Gái
Trái Tim Và Hoa Hồng
Tiếng Dương Cầm Trong Mưa
Những Đôi Mắt Biết Nói
Mong Manh
Chị Em Gái
Ai Giàu Ba Họ, Ai Khó Ba Đời
Xe Than
Bông Hồng Cài Áo
Bí Ẩn Tình Yêu
Tiệc Sinh Nhật Cuối Năm
Hồi Sinh
Về Quê
Sắc Màu
Hương Hoa Sữa
Cây Tình Yêu
Đỉnh Dốc
Rau Gửi Từ Đà Lạt
Thương Nhớ Một Mùi Hương
Chợ Đuổi
Lăng Kính
Trở Về Trẻ Thơ
Xưa Thầy Viết Bảng
Mây Buồn Trôi Mãi
Thương Nhớ Ban Mai
TIẾNG DƯƠNG CẦM TRONG
MƯA
Nguyễn Hoài Sâm
www.dtv-ebook.com
Mùa Xuân Của Mẹ
Kính dâng mẹ yêu!
Nếu ai hỏi trên đời này có gì quý giá nhất, tôi xin trả lời: Đó là mẹ của
tôi...
Tất bật với cuộc sống mưu sinh, bận rộn đi làm, mệt nhoài với công việc.
Một hôm, bị cảm nặng, cổ họng đau rát, người mỏi nhừ không nhấc nổi
tay chân, tôi yếu đuối trở về trong vòng tay mẹ.
Mẹ lo lắng ôm chặt tôi vào lòng. Mẹ trải chiếu, lấy gối cho tôi nằm. Thấy
tôi sốt cao, mẹ giã rau dấp cá đắp lên trán cho tôi, ánh mắt trĩu nặng lo âu.
Tôi nằm thiêm thiếp trên giường, lắng nghe bước chân vội vã của mẹ xa
dần, mẹ đi chợ...
Mẹ chăm sóc tôi bằng những kinh nghiệm dân gian. Mẹ lụi cụi bê nồi lá
xông nóng rực, thơm lừng hương bưởi, sả... lên giường, cẩn thận trùm chăn
cho tôi. Xông đến lần thứ ba thì người tôi nhẹ tênh.
Bàn tay mẹ âu yếm lau mồ hôi trên tóc, trên lưng cho tôi như thuở nào, tôi
biếng nhác nằm dài, sung sướng hít hà mùi mồ hôi của mẹ. Ngày xưa còn bé,
mỗi khi ốm, tôi chỉ cần rúc vào áo mẹ, được mẹ ôm ấp, hít thật sâu cái mùi
quen thuộc ấy là tôi đã khoẻ lên mà không cần đến bất cứ thứ thuốc nào...
Cơn sốt giảm dần, cổ họng tôi dịu êm bởi những lát quất hấp mật ong
thơm ngọt, mẹ nấu với tất cả tình yêu thương.
Tôi nằm mơ màng nghe những chú chim chuyền cành lách chách, hót véo
von trên lùm cây sau nhà. Nhà của mẹ bình yên, chim về làm tổ rất nhiều.
Mùi thịt kho mẹ nấu thơm lừng làm tôi tỉnh hẳn, mấy ngày nay tôi không
ăn cơm rồi. Mẹ xới một bát cơm đầy, ép chặt (vì biết tôi chỉ ăn một bát), đĩa
thịt nạc thăn kho gừng. Canh rau dền nấu với tôm tươi giã bỏ vỏ, đỏ au, thơm
phức. Mẹ nhìn tôi ăn ngon lành như chưa bao giờ được ăn. Mà thật, cũng đã
mười lăm năm từ ngày lấy chồng, tôi mới được ngủ trong vòng tay của mẹ.
Mẹ chăm sóc tôi đầy yêu thương như ngày tôi còn bé dại. Nhưng tôi cảm
nhận vòng tay mẹ đã run rẩy, mong manh. Hai ngày ở với mẹ, tôi khỏe ra, sắc
diện hồng hào, tươi tỉnh trở lại.
Hôn lên vầng trán nhăn nheo của mẹ, lên mái tóc lưa thưa đã bạc trắng
thời gian, tôi cố kìm những giọt nước mắt yêu thương.
Trở về gia đình bé nhỏ của mình với những ngày bận rộn tiếp nối. Tôi ân
hận đã ít về thăm mẹ. Mười lăm năm trôi qua tựa như một giấc mơ. Mười
lăm năm nữa, biết có được ngồi trong vòng tay của mẹ nữa không?
Đêm về, khi tất cả đã ngủ say, tôi lặng lẽ khóc vì thương mẹ.
Ước gì quay ngược thời gian, để mẹ trẻ mãi bên con suốt đời!
Mẹ ơi, mẹ có biết không? Con yêu mẹ!!!
“Alo alo... Hôm nay đi ăn trưa nhé? Sắp Tếtrồi... !”
“... Bạn ơi, có nghe thấy mùa xuân đang về rấtgần đó không?Hơi thở mùa
xuân đã thổi vào từng căn hẻm, từng khoảnh sân nhỏ của mọi nhà. Nắng xuân
vàng rực, trong vắt trên hè phố, tràn ngập những nẻo đường đi. Đôi môi dịu
hiền của nàng xuân lướt nhẹ trên chồi non, cỏ biếc. Cây lá xanh hơn, ngát
hương hơn... Xuân đã về trong bạn, trong tôi, trong ánh mắt trẻ thơ náo nức
đến trường. Trưa nay tôi về thăm mẹ, mùa xuân này là mùa xuân thứ 70 của
mẹ tôi...
Tôi về đón mẹ ra VănThánh, hai mẹ con ngồi ngắm mặt hồ trong trẻo,
lung linh, ngắm chú chim sâu chăm chỉ tha mồi, ngắm những chú cá con li
tinô đùa trên mặt nước... Lắng nghe câu chuyện của mẹ thời con gái ngày
xưa, và nỗi niềm của mẹ hôm nay. Hai mẹ con sẽ gọi một chút soup của Nga,
một chút salat Pháp, một món ăn Tàu nấu từ đậu hũ mà mẹ rất thích...
“Xin đành lỗi hẹn, vì những mùa xuân còn lại của mẹ với tôi quý giá vô
cùng!”
TIẾNG DƯƠNG CẦM TRONG
MƯA
Nguyễn Hoài Sâm
www.dtv-ebook.com
Hạnh Phúc
Hạnh phúc không phải là xa hoa, lộng lẫy... hạnh phúc là những điều đơn
giản nhất trên cuộc đời này...
Hoàng hôn đỏ lựng, tròn như chiếc đĩa, treo lơ lửng trên sông.
Dòng sông hiền hòa, hờ hững trôi. Sông biếc xanh soi bóng con thuyền
nhỏ không mui neo sát mé nước. Chèo gỗ buộc mạn thuyền, dập dềnh theo
gió, sóng lăn tăn êm ái. Nước sông trong vắt, mát lạnh.
Bên kia sông là núi cao sừng sững. Dưới chân núi, đủ loại cây to, nhỏ đan
chen nhau um tùm, rậm rạp, đầy bí hiểm. Bờ bên này xấp xoải lau sậy trổ
bông trắng muốt, chen lẫn cỏ dại, những bụi sim nở hoa tím hồng, đẹp nao
lòng.
Thấp thoáng khói bếp bốc lên xoay tròn, lan tỏa. Khói bay lãng đãng
quanh ngôi nhà ghép bằng những tấm gỗ ván mỏng sơ sài. Đứng ngoài nhìn
thấy những khe hở ánh sáng yếu ớt lọt vào. Bên trong ngôi nhà móc đầy áo
quần công nhân xanh, bạc màu trên những chiếc đinh đóng vào gỗ.
Đàn gà choai choai hai chục con, thản nhiên mổ những hạt ngô, không
biết được rải ra khi nào, giữa khoảnh sân hẹp.
Chiều dần buông.
Người phụ nữ trẻ mặc chiếc áo thun màu cỏ úa dài tay, chiếc quần xà lỏn
nhàu nhĩ có những bông hoa màu nâu nhạt. Một tay nắm túi ni lon, một tay
xốc nách bé trai khoảng ba tuổi, tóc hoe, mắt tròn, đen nhẻm. Chị cười để lộ
hai chiếc răng cửa mọc thưa nhau, gọi với vào trong nhà:
- Bác cho em xin ít rau cải về nấu canh nhé? Hôm nay nhà bắt được con
cá rô mề ngon lắm!
Chẳng đợi trả lời, chị nhanh nhảu mở tấm liếp che chiếu lệ ở vườn rau, đặt
đứa bé xuống, bước vào. Đứa trẻ gầy guộc, nhưng bàn chân nhanh thoăn
thoắt, theo sát gót mẹ.
Trong nhà, người đàn ông trung niên đang cầm đũa tre, trở trên than hồng
những con cá to bằng bàn tay vừa mới bắt ở sông lên, vàng ươm, mỡ sôi xèo
xèo, tỏa mùi thơm nức, nói với ra:
- Nhổ cả cây, muốn ăn gì cứ hái.
- Vâng!
Vườn rau ven sông. Có đến hàng chục thứ rau đủ loại. Đất phù sa màu mỡ
trồng cây gì cũng tươi tốt. Sát bờ sông, hoa cải nở vàng rực một góc vườn.
Màu vàng hoa cải dịu dàng thôn nữ, nhưng đẹp không kém bất cứ nàng công
chúa kiêu sa nào, rực sáng cả góc sông trong hoàng hôn tím sẫm...
Cải xanh xòe bẹ trắng muốt, những cụm xà lách xanh rờn, mơn mởn. Dền
đỏ lá to mỡ màng, rau ngót xanh. Bầu, bí đan xen trên giàn sai lúc lỉu. Ớt
hiểm trái tua tủa. Rau húng, ngò gai và thì là nở hoa nhỏ li ti, hoa cà pháo nhỏ
xíu, tím nhạt gợi nhớ miên man...
Chị với tay nhổ mấy cây cải to, rũ đất bỏ vào túi ni lông. Mới vài cây mà
túi đã đầy chặt.
Đứa bé lấy tay rứt chùm hoa húng quế, đưa lên mũi ngửi, thích thú: “Mẹ
ơi, mẹ... thơm lắm...".
Chị hái thêm vài cọng rau thơm, nắm ớt hiểm, vài quả cà chua xanh
hườm, nhổ thêm củ gừng. Một tay ôm rau, tay kia nhấc bổng đứa con quay
ra, vui sướng hiện trên gương mặt.
- Mẹ con cháu về, rau ngon quá, cảm ơn bác!
- Muốn ăn gì sang hái nhé, nhà bác ăn chẳng hết, bỏ uổng.
... Căn nhà của chị nép mình dưới cây ổi vươn cao, quả sai lúc lỉu.
Bên hiên, người chồng đang loay hoay với cái loa thùng màu đen, cũ mèm
mới mua được trên chợ huyện. Đứa bé nhoài khỏi tay mẹ, chạy lại bên cha.
Nó tò mò sờ sẫm, mân mê cái loa đang phát ra những tiếng nhạc lúc to, lúc
nhỏ, rột rẹt... thích thú, ngạc nhiên và vui sướng.
Mẹ nó đứng ngẩn ra nghe, ngắm nhìn món tài sản mới của mình. Quên
con cá rô to đang vùng vẫy trong chậu và mớ rau tươi rói hái về cho bữa tối.
TIẾNG DƯƠNG CẦM TRONG
MƯA
Nguyễn Hoài Sâm
www.dtv-ebook.com
Pha Lê
Pha lê đẹp và quý giá, bởi nó trong suốt và lung linh...
Chiều. Quán cà phê sân vườn. Lối đi trải sỏi uốn quanh hàng cây cảnh
được cắt tỉa kỹ lưỡng. Sân vườn rợp mát, gió từ bờ sông thổi nhẹ mơn man da
thịt. Nhạc hoà tấu êm ái. Những cặp tình nhân ngồi sát bên nhau, hạnh phúc,
ngất ngây trong men say tình yêu...
Họ cũng là một cặp tình nhân. Khác là mười năm xa nhau mới gặp lại.
Anh đã có vợ, một con trai. Chị có một con gái.
Anh ba mươi lăm, đôi mắt thông minh, nhân hậu và mạnh mẽ. Chị ba
mươi tuổi, vóc dáng mảnh mai, sống mũi thẳng tự nhiên, suối tóc đen mượt
mà, buông lơi ngang eo lưng thon thả. Họ là một cặp rất đẹp.
Họ ngồi, đối diện với nhau. Ánh mắt ngập ngừng. Tình yêu, đam mê, khát
khao và nỗi nhớ...
Im lặng. Rất lâu. Chị lên tiếng trước: “Ngày ấy..." Anh cắt lời “Em đừng
nhắc nữa, nếu không, anh sẽ khóc đấy..."
Họ còn trẻ. Nét thanh xuân vương trên đôi má ửng hồng của cô gái. Trong
đôi mắt rất trong của chàng trai. Họ có thể làm lại cuộc đời. Họ có điều kiện,
có tri thức và kinh tế đầy đủ. Họ còn nhiều thời gian để làm những điều mà
chúng sinh thường làm. Tình yêu dâng đầy sau mười năm xa cách.
Nhưng họ nghĩ về những đứa con bé nhỏ. Nghĩ về người vợ, người chồng
hiện tại của mình. Những người đó hết mực thủy chung và thương yêu họ.
Họ không nỡ phá vỡ sự bình yên ấy...
Anh với tay qua bàn, khẽ khàng nắm tay chị. Thật chặt. Ngắm những
ngón tay mềm dịu ấy. Ngày xưa, anh thầm mơ ước một lần được nắm đôi bàn
tay ấy trong đôi tay mạnh mẽ của mình. Mối tình đầu chưa từng một... nụ
hôn! Sao thời đó nhút nhát và run rẩy đến thế?
“Anh yêu em nhiều lắm! Em là mối tình đầu của anh”. “Em rất nhớ anh”.
Nước mắt hoen mi..."Đừng khóc, em..."
Nụ hồng nhung đỏ toả hương vấn vít trên bàn. Họ nhắc lại những kỷ niệm
của ngày xưa... Ôi, cái thời trẻ con, ngây thơ và trong trắng.
“Anh vẫn yêu em nhiều lắm! Mười năm nay, anh khát khao và chờ đợi
giây phút này”. Anh nhắc lại. Khoảnh khắc im lặng nghẹn ngào.
“Chúng ta dừng lại ở đây anh nhé. Em muốn trong anh mãi mãi nhớ về
em với những cảm xúc trong trẻo ngày xưa!”
“Em sống hạnh phúc không? Chồng em có yêu thương em không?”
Chị gật đầu.
“Anh thật sự hạnh phúc khi được gặp em, và biết em đang hạnh phúc! Em
là mối tình đầu thiêng liêng của anh, anh có trách nhiệm nâng niu và giữ gìn
như một báu vật. Thời gian trôi, nhưng em hãy luôn nhớ có một người mãi
mãi yêu em! Anh sẽ yêu em cho đến khi trái tim này ngừng đập!”
“Em cũng vậy, cầu mong anh gặp nhiều may mắn..."
“Trong tim anh luôn giữ bóng hình em, không bao giờ quên! Em mãi là cô
bé ngày xưa. Cô bé mà anh yêu đến dại khờ, mối tình đầu của anh!”.
Hai trái tim chùng xuống. Rưng rưng.
Không có cuộc hẹn khác. Họ dũng cảm nói lời từ biệt.
Ở nhà, hai gia đình bé nhỏ đang chờ bữa cơm chiều.
Người vợ đang chiên lại những cuộn chả giò nóng đợi chồng về...
Bên kia, người chồng đang chọn mua những bông hồng nhung đẹp nhất
vợ mình yêu thích...
Những đứa trẻ ngây thơ đang chờ cha mẹ chúng và bữa cơm đầm ấm...
Họ về nhà, lương tâm thanh thản, bình yên...
Năm mới, họ gửi đến nhau lời chúc an lành. Vẫn biết còn có nhau bình
yên trên cuộc đời này...
Sâu thẳm trong ký ức, mối tình đầu nguyên vẹn và trong sáng như pha lê.
TIẾNG DƯƠNG CẦM TRONG
MƯA
Nguyễn Hoài Sâm
www.dtv-ebook.com
Bến Xưa
Cuộc vui nào cũng sẽ tàn, mối tình nào cũng sẽ đi qua...
Lần đầu tiên, anh mời Hoa về thăm nhà cha mẹ, sau hai năm quen và học
chung trường Đại học. Niềm vui chen lẫn hồi hộp khó tả. Bắc Ninh vào xuân.
Tiết trời mát mẻ, cỏ cây sung sướng uống đẫm những hạt mưa mùa xuân ngọt
mát. Hình như bất cứ cây lá gì Hoa gặp trên đường cũng nở hoa. Hoa đan
chen trong cỏ, trong nắng, trong gió...
Qua cổng đình rêu phong cũ kỹ là con đường về nhà anh. Sông Đuống
hiền hòa, trong veo, thảnh thơi uốn lượn quanh những dải ngô xanh mướt, trổ
bông màu nâu nhạt. Thi sỹ Hoàng Cầm đã từng thốt lên: “Em ơi buồn làm
chi? Anh đưa em về sông Đuống..."
Sông lấp lánh ánh bạc dưới ánh nắng mặt trời, lung linh huyền ảo. Gió
thổi mát rượi, thơm ngát hương ngô, phù sa, mùi ruộng đồng huây hoai. Trên
đồng cỏ xanh, những em bé gương mặt bầu bĩnh, sáng sủa, ngồi vắt vẻo trên
lưng trâu. Bé gái tuổi mười lăm, quần xắn cao, để lộ bắp chân trần trắng muốt
trong cái lạnh buổi sáng sớm, vớt lục bình trong ao cho vịt ăn, nhoẻn miệng
cười, răng trắng đều tăm tắp.
Bến đò ven sông, nơi liền anh liền chị hát quan họ, hoa sen nở hồng, thơm
ngát. Rêu phong, bình yên sông nước. Xung quanh làng mạc hiền hòa.
Họ đứng giữa bãi bồi phù sa, cỏ mọc lúp xúp. Vườn dâu xanh, không khí
trong lành giữa “bao la đồi nương” như trong bài Thu hát cho người của Vũ
Đức Sao Biển “Anh vẫn chờ em, dưới gốc sim già, để hái dâng người một
đóa đẫm tương tư..."
Đồng lúa đang thì con gái xanh rì.
Gió thổi tung bay mái tóc xõa của Hoa. Anh đưa tay vuốt những sợi tóc
mai vương vấn trên trán nàng, rồi ôm nàng vào lòng. Môi anh gấp gáp, nụ
hôn đầu tiên trong đời nóng bừng, run rẩy, thơm ngọt hương cỏ non... Đôi trẻ
tràn đầy nhựa sống, vẽ lên một bức tranh hoàn hảo giữa đất trời bao la.
“Học xong mình cưới nhau em nhé?” Anh trìu mến nhìn vào mắt Hoa. “Lỡ mẹ anh chê em thì sao?” Hoa bẽn lẽn. “Không đời nào, anh đã chọn rồi,
mẹ nhất định đồng ý, chỉ sợ em chê nhà anh nghèo thôi!”. “Mình sẽ có những
đứa con thật dễ thương. Con gái chúng mình sẽ có đôi mắt bồ câu, mái tóc
dày đen như dòng suối mát của em..." - Anh mơ màng áp mặt vào mái tóc
thơm mùi hoa cỏ của nàng. “Còn con trai thì thông minh, học giỏi và thương
mẹ như anh” - Hoa mỉm cười hạnh phúc.
... Làng còn sót lại vài ngôi nhà bé nhỏ, rêu phong nép bên những rặng tre.
Những ngôi nhà mang dấu vết tháng năm qua. Hoa xoan nở bung từng chùm
li ti màu tím nhạt, ngai ngái.
Trong sân, đàn gà con nhỏ xíu, tròn trĩnh, màu vàng rơm, chiếp chiếp,
chíp chíp nép vào chân mẹ, hoảng sợ trốn mụ diều hâu bay lượn, cặp mắt ngó
nghiêng.
Hoa ngắm mãi không chán, bật cười khi tưởng tượng mình làm dâu trong
khung cảnh này.
Mẹ anh đón nàng bằng một chầu bánh đa kê rưới mật mía giòn rụm, thơm
nức chính tay mẹ nấu. Trên bếp than hồng, nồi xôi trứng kiến béo ngậy, tỏa
hương thơm phức... Mẹ niềm nở tiếp Hoa, hỏi thăm về gia đình, cha mẹ của
nàng. Bà rất muốn con trai lấy vợ để yên bề gia thất.
Nhưng đến khi biết Hoa theo đạo Thiên Chúa, thái độ của mẹ anh thay
đổi. Bà trở nên lạnh lùng khó hiểu.
Hoa không hiểu tại sao, vì đạo Thiên Chúa của nàng hướng thiện, dạy làm
những điều tốt, chan chứa tình yêu thương con người.
Mỗi sáng Chủ nhật, được đến Nhà thờ, đó là niềm hạnh phúc của Hoa.
Những khi có điều muộn phiền, nàng quỳ dưới chân Đức mẹ đồng trinh,
ngước nhìn gương mặt và đôi mắt dịu dàng thánh thiện của mẹ là nỗi buồn
bay xa.
Anh là con trai một. Nếu chọn nàng, sẽ không có mẹ.
Anh đau khổ vì bên tình, bên hiếu.
Còn Hoa, nàng không bao giờ để mẹ anh phải đau khổ. Trái tim bé nhỏ
của Hoa tự nhủ như vậy. Họ chia tay, trong nước mắt, trong bàn tay nắm chặt
bàn tay...
Hoa quỳ dưới chân Đức mẹ trong những đêm mưa gió. Nước mắt chan
hòa nước mưa. Cầu nguyện. Xin Chúa cho con vơi đi nỗi buồn... và quên đi
nỗi nhớ về anh. Cầu Chúa ban phước lành cho anh.
Mười năm trôi qua, Hoa khóc thầm mỗi khi qua dòng sông ấy.
Bến cũ, con đò không người đứng chơ vơ. Vẫn lúa, vẫn ngô xanh rì nỗi
nhớ ngọt ngào. Nàng yêu quê hương anh, yêu dòng sông tuổi thơ anh, dòng
sông mãi mãi là ký ức êm đềm nhất về tình yêu đầu tiên của Hoa...
Bao cuộc đời trôi qua, nhưng sông vẫn còn trẻ mãi, vẫn mải mê bồi đắp
phù sa như thuở nào... Mẹ anh đã qua đời. Ngôi mộ của bà được xây rất đẹp
giữa cánh đồng. Hoa đến viếng và cúi đầu. Con xin dâng lời cầu nguyện cho
linh hồn của mẹ được bình yên về với Chúa nơi Thiên Đàng...
Anh đã lấy vợ và chuyển vào tận trong miền Nam xa xôi...
Hoa trở về thăm dòng sông, ký ức ùa về như mới hôm qua...
TIẾNG DƯƠNG CẦM TRONG
MƯA
Nguyễn Hoài Sâm
www.dtv-ebook.com
Biển Mơ
... Tình yêu là món quà tuyệt vời tạo hóa ban tặng cho con người. Hãy yêu
đời, yêu người khi ta còn có thể. Vì yêu là để sống, và sống là để yêu
thương...
Sài Gòn trời xanh ngắt.
Sân trường. Gió thổi, lá me vàng li ti, xoay tròn, vấn vít... Anh nhìn thấy
nàng. Ngạc nhiên trước vẻ đẹp thanh tú của người con gái. Nàng cao dong
dỏng, cân đối, làn da trắng nuột nà. Mái tóc đen ngang vai bung xõa tự nhiên.
Gương mặt trái xoan nhẹ nhõm và thanh thoát. Nàng dắt chiếc xe honda màu
xanh gửi trong bãi xe bằng cử chỉ khoan thai.
Buộc lại mái tóc gọn ghẽ, nàng nhẹ nhàng ôm chiếc cặp đen, bước những
bước dứt khoát đi về phía lớp học. Hải nhìn tránh đi chỗ khác. Từ đó, trong
lòng chàng trai miền biển rộn lên cảm xúc khó tả.
Lớp học bắt đầu vào một giờ ba mươi. Buổi học đầu tiên, từng người lần
lượt giới thiệu tên, tuổi, nghề nghiệp... Lớp có hai mươi nam và chín nữ.
Nàng là người nói về mình cuối cùng. Cả lớp dồn ánh mắt nhìn làm nàng đỏ
mặt.
- “Tôi tên là Ngọc Lan” - Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng rõ ràng, trong trẻo:
“... 28 tuổi, công việc của tôi:lập các dự án, tổ chức các hội thảo, sự kiện của
Công ty
liên doanh..."
- “Tôi đã có gia đình và một bé gái năm tuổi”. - Mọi người ồ lên ngỡ
ngàng, một chàng trai tinh nghịch nói:
- Tưởng chưa có gia đình, đang mừng...
Nàng cười dịu dàng không nói. Thầy giáo nhiệt tình truyền đạt kinh
nghiệm quản lý cho những học viên tràn đầy sức trẻ này. Nàng ngồi cách Hải
hai bàn. Hải nghe giảng bài, đôi lúc nhìn sang, thấy nàng ngước cặp mắt
trong veo nuốt từng lời của thầy, chăm chú ghi chép.
Hải buồn, từ khi nghe nàng giới thiệu. “Người ta hơn tuổi, đã có gia đình
rồi, mình vô duyên thật”.
Những buổi học trôi qua. Giờ giải lao, lớp rộn lên tiếng cười đùa. Hải hài
hước, có duyên, nhưng lúc này những câu đùa bỗng trở thành vô nghĩa, anh
im lặng ngồi xem lại bài đã học. Ngọc Lan đọc báo. Nàng không biết có một
người nhìn mình với ánh mắt rất lạ.
Hàng ngày, Hải đến sớm, đứng trên ban công ngắm Ngọc Lan từ tốn gửi
xe, buộc lại mái tóc, thong thả đi lên lớp. Nhưng Hải không làm quen với
nàng.
Ba tháng trôi qua thật nhanh, kết thúc khoá học.
Buổi chia tay. Hải đệm đàn Organ cho các bạn hát. Anh chơi được nhiều
bản nhạc nổi tiếng: hòa tấu của Betthoven, Mozart, những bản tình ca của
Tây Ban Nha. Bản nhạc Les fleur sauvages (Cánh hoa hoang dại) vang lên
êm đềm, mang theo nỗi buồn dịu vợi...
Ngón tay ve vuốt trên phím đàn, Hải cất tiếng hát: “Chỉ có thuyền mới
hiểu, biển mênh mông nhường nào, chỉ có biển mới hiểu, thuyền đi đâu về
đâu..."
Ngọc Lan chăm chú nghe và ngắm nhìn chàng trai phố biển. Cô tự hỏi:
Sao nơi Phan Thiết xa xôi, nắng cháy kia lại có chàng trai chơi đàn hay đến
thế?... Giọng Hải khỏe và ấm. Nàng thấy tâm hồn mình bay theo giai điệu:
“... Cũng có khi vô cớ, biển ào ạt xô thuyền, ôi tình yêu muôn thuở, có khi
nào đứng yên...". Tiếng vỗ tay vang dội.
- Hay quá, hát thêm bài nữa đi Hải ơi!
Hải thoáng suy nghĩ rồi nhận lời:
- Tôi sẽ hát tặng các bạn bài hát Chảy đi sông ơi của nhạc sỹ Phó Đức
Phương.
Tiến đàn êm dịu. Bỗng như quanh đâu đây có dòng sông hiền hoà chảy
mãi. Tình yêu nồng nàn, đắm say. “... Ơi con sông tắm mát muôn đời, hãy
cho ta nỗi niềm mong nhớ, nhắn giùm ta về nơi góc bể, rằng phía đầu nguồn
ta vẫn ngóng trông... Chảy đi kìa, sông ơi..."
Tiệc chia tay, rượu được rót ra, tất cả cùng hát “Chia tay nhé... rồi ngày
mai ta gặp lại nhau...".
Các cô gái bị mời uống rượu. Biết bao giờ gặp lại?! Mỗi người một nơi xa
xôi. Nâng ly. Trăm phần trăm!
Ngọc Lan đang ghi địa chỉ cho các bạn bằng những dòng chữ nhỏ nhắn,
rất đều của mình.
- Chữ Ngọc Lan đẹp quá, làm cô giáo mới đúng!
Hải cầm ly rượu đi các bàn, anh đến bàn của Ngọc Lan sau cùng. Ngắm
nhìn thật gần nụ cười của nàng. Làn da trắng mịn ửng hồng nơi má. Thân
hình thon thả, vòng eo thon nhức nhối, đôi môi nhỏ hồng ướt át, nụ cười
trong vắt. Những ngón tay thon dài khẽ vuốt lọn tóc mai duyên dáng.
- Anh chơi đàn rất hay, hát cũng hay nữa, sau này Lan sẽ gửi con gái ra
phố biển học nhé! - Nàng đùa.
Các bạn cười:
- Anh Hải nhớ lấy công đắt vào nhé!
Hải lấy can đảm bước đến sát bên cạnh Ngọc Lan, nói khẽ:
- Lan uống với tôi một ly rượu được không?
- Em không biết uống rượu. - Nàng cười.
- Một chút thôi, chia tay rồi, biết có gặp lại nhau nữa không?
Lan không nỡ từ chối, nàng cầm ly rượu cố gắng nuốt chút ít một cách
khó khăn. Men say của rượu, hương thơm dịu dàng tỏa ra từ cơ thể Ngọc Lan
làm Hải ngất ngây. Anh uống cạn ly rượu còn lại.
- Cảm ơn Lan. Chúc Lan gặp nhiều may mắn và hạnh phúc! Nói rồi Hải
quay đi thật nhanh.
... Hải lên xe trở về Phan Thiết vào ngày nắng vàng rực rỡ. Lạ thật, nhìn
hoa nắng nhảy múa trên đường anh cũng thấy nụ cười của Ngọc Lan. Nhìn
lên bầu trời mây trắng cũng thấy bóng hình Ngọc Lan. Mắt Hải hoa lên. Đâu
đâu cũng thấy bóng hình Ngọc Lan...
Những ngày tiếp theo buồn vô hạn. Đi học vui bao nhiêu, khi về buồn gấp
bội. Buồn ngơ ngẩn. Nhớ nhung, day dứt. Chẳng thiết ăn uống, cũng chẳng
thể thao, bạn bè. Buổi tối, anh không tham gia tán gẫu với mấy anh chàng
độc thân như trước, lang thang ra biển. Ngồi một mình, đăm chiêu, hút thuốc,
nghĩ suy... nỗi nhớ dâng đầy, day dứt, không cách nào xua tan được...
Rất khuya, anh mới đứng lên ra về.
... Biển vắng. Cơn mưa trái mùa bất chợt. Mưa rào trên biển đuổi theo
những con sóng bạc đầu.Những cây hoa muống biển rung rinh trong gió. Hoa
tím mỏng manh chống chọi với mưa.
Hải ngồi đó, để mặc cho mưa ướt hết thân mình. Nhắm mắt lại, anh mơ
thấy Ngọc Lan đưa những ngón tay dịu dàng, khẽ vuốt những hạt mưa trên
tóc, trên trán, và anh đã ôm nàng trong vòng tay... vị ngọt đôi môi và hương
say của cơ thể. Anh siết chặt thân hình mềm mại ấy, đắm đuối hôn lên đôi
môi ngọt ngào. Hôn lên đôi bàn tay mềm dịu. Trái tim anh run rẩy, sung
sướng và hạnh phúc.
Tiếng sấm, chớp xé tan mây làm anh giật mình choàng tỉnh. Mưa nặng
hạt, giấc mơ tan biến. Cái lạnh thấm qua cơ thể đẫm nước mưa, cả người lên
cơn sốt hầm hập, anh thất thểu bước giữa biển trời mênh mông, vô định. Tê
dại...
Ngày trôi qua. Bạn bè, đồng nghiệp cảm nhận sự khác lạ nơi Hải, thì thầm
với nhau: “Cu cậu đang si tình!” . “Mà ai mới được chứ... ?!!!”
... Ngọc Lan nhận được một lá thư gửi tới bằng đường bưu điện. Nàng rất
ngạc nhiên, lá thư viết tay, gửi bằng tem.
“Phan Thiết ngày... tháng... năm...
Ngọc Lan thân yêu!
Cho phép tôi được gọi em như vậy! Nếu những dòng chữ này mang đến
cho Lan nỗi buồn, xin hãy tha lỗi cho tôi! Nhưng tôi không thể không viết
cho Lan. Tôi đã yêu Lan, yêu vô cùng! Dù biết Lan đã có gia đình. Tôi cũng
không hiểu tại sao chỉ ít ngày gặp Lan mà trái tim tôi tan nát. Tôi tự sỉ vả
mình đã đặt tình yêu không đúng chỗ.
Lan ơi, không lúc nào tôi nguôi nỗi nhớ về em. Những đêm dài không
ngủ, tôi chỉ mong trời nhanh sáng để làm việc, để quên đi nỗi nhớ. Những
buổi tối ra biển, nhìn về phương xa, tôi lại nghĩ đến em, nhớ em vô cùng! Tôi
vô vọng mơ ước, khao khát có em bên cạnh. Tôi yêu em!
Một lần nữa, xin hãy tha thứ cho tôi! Cầu mong Lan luôn mạnh khoẻ, may
mắn và hạnh phúc!
... Thà làm gió phiêu lưu trời biển
Còn hơn gặp mà chẳng dám nhìn em
Em như rượu mời khi ly biệt
Uống vào chẳng vợi men nhớ thương
Nói với em những gì sâu kín nhất
Yêu em, yêu đến khôn cùng!
Nguyễn Minh Hải
Lan đọc lại lá thư, nhớ lại chàng trai đàn hát rất hay. Khẽ thở dài, nàng
gấp thư lại.
Mỗi tháng, nàng nhận được một tấm bưu thiếp gửi về từ thành phố biển.
Những bông hoa hồng màu xanh dịu dàng. Những dòng chữ chứa đầy yêu
thương. Nàng im lặng không trả lời.
Mùa xuân năm thứ ba, tấm thiệp với những bông hồng đỏ thắm được gửi
đến... Nàng ra bưu điện, gửi lại một tấm thiệp hoa cẩm chướng đỏ.
“Cảm ơn rất nhiều về tình yêu của anh dành cho Lan. Nhưng Lan không
thể đáp trả tình cảm của anh. Đã đến lúc anh phải quên Lan để hướng đến
tương lai. Lan nghĩ, với tâm hồn và trái tim đầy cảm xúc, anh sẽ gặp được cô
gái xứng đáng. Lan sẽ mãi nhớ về anh như một người bạn tốt trong cuộc đời”
.
... Hòn Rơm năm năm sau. Buổi sáng chan hòa nắng gió. Biển thẫm. Sóng
bạc đầu tung bọt trắng xóa. Người ta thấy một cặp vợ chồng cùng dắt tay một
bé trai nhỏ đi dạo trên bờ cát.
Cậu bé gỡ tay bố mẹ ra để tự đi một mình. Cu cậu chạy lon ton giữa bố và
mẹ, rồi ngồi thụp xuống, hăm hở bốc cát. Người vợ có dáng người tròn lẳn
khỏe mạnh, làn da miền biển rám nắng. Chị nhìn con âu yếm, rồi ngước nhìn
chồng mỉm cười hạnh phúc.
Tình yêu, đam mê, những yêu thương nồng cháy tưởng chừng thiêu đốt
trái tim ta, rồi sẽ phôi pha theo năm tháng và thời gian...
Chỉ có biển, biển xanh kia trẻ mãi muôn đời... vẫn đam mê, vẫn mặn mà,
từng đợt sóng bạc đầu nối đuôi nhau xô nghiêng bờ cát vàng óng ả...
TIẾNG DƯƠNG CẦM TRONG
MƯA
Nguyễn Hoài Sâm
www.dtv-ebook.com
Nơi Em Gặp Anh
“Không có tình yêu vĩnh cửu, mà chỉ có những phút giây vĩnh cửu trong
tình yêu."
“Nơi em gặp anh, có hoa vàng rực rỡ, có khung trời mộng mơ, biển xanh
bao la triền miên sóng vỗ..."
Buổi sáng trong veo, tiếng suối chảy róc rách trong khe đá. Không gian
trong lành, tĩnh lặng và bình yên, hương cỏ cây thơm ngát. Nàng ngẩn ngơ,
nấn ná muốn dừng lại để lắng nghe tiếng suối. Chàng nói: "Em hãy ngước lên
nhìn bầu trời trong xanh và lắng nghe tiếng suối xem, sẽ hay hơn rất nhiều..."
Nơi đó cách xa tiếng ồn ào của phồn hoa đô thị, của xe cộ gầm rú... Nơi
đó không có núi công việc đang chờ, không có những trăn trở, mưu sinh,
những bận rộn tiếp nối ngày lại ngày của cuộc sống đời thường...
Nơi đó là biển xanh, sóng vỗ rì rào, là vùng trời tràn ngập nắng và gió, cỏ
hoa, cây lá, bình yên, là không gian riêng chỉ có hai người với tình yêu nồng
nàn, say đắm...
Nơi đó là ánh trăng vàng êm ái, e lệ tỏa ánh sáng nhẹ nhàng mê hoặc biển
cả mênh mông. Biển bao la, mạnh mẽ là thế, chợt mềm lòng trước vầng sáng
dịu êm...
Nơi đó, những công nhân Dã tràng xe cát thành hàng ngàn bông hoa nhỏ
li ti nhìn lạ mắt... Nàng chạy bắt một con Dã tràng nhỏ xinh, thích thú nắm
trong bàn tay có những ngón thon dài mềm mại. Chàng nói: “Anh xót ruột
lắm, em thả nó ra đi..." Câu nói đó làm nàng thấy trong lòng xao động, xưa
nay tưởng chỉ riêng mình biết thương cỏ cây, hoa lá và muôn loài...
"Cảnh ở đây thật đẹp anh à"..."Nhưng có một cảnh còn đẹp hơn rất nhiều
đang ở bên cạnh anh đây”. Chàng nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo thon, tròn lẳn,
rắn chắc của nàng, hôn lên mái tóc thơm mùi hoa cỏ mùa xuân, hôn lên đôi
môi hồng xinh xắn của nàng.
Nụ hôn mềm mại, ngọt ngào, nồng say, kéo dài vô tận. Không gian lắng
đọng cho hai trái tim hòa chung một nhịp..."Anh yêu em”. “Em cũng vậy”...
Thoảng xa, có tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng máy nổ đều đều của những con
thuyền cần mẫn nhổ neo ra khơi giữa buổi trưa đong đầy ánh nắng. Biển hát
bài tình ca cho hai người yêu nhau...
Cuộc đời nào cũng sẽ đi qua, cuộc tình nào cũng sẽ phôi pha theo năm
tháng và thời gian... nhưng hương vị ngọt ngào, men say và dư âm kỳ diệu
của tình yêu sẽ nguyên vẹn trong ký ức, sẽ theo suốt cuộc đời của mỗi người
đã và đang yêu...
TIẾNG DƯƠNG CẦM TRONG
MƯA
Nguyễn Hoài Sâm
www.dtv-ebook.com
Điều Giản Dị
Có những mùa xuân ấm áp bên em...
Hai ngày đường. Ô tô ngược lên Na Hang, Tuyên Quang. Qua những
đoạn đường gập ghềnh, ổ gà... ngủ gà gật một đêm, nghe ồn ào, tiếng người
gọi nhau í ới. Mở mắt ra thấy xe đậu ở bến cuối. Tôi lôi túi xách ra khỏi gầm
ghế, hỏi ra, mới biết đi bộ hơn hai cây số nữa là vào đến nhà cô em họ (không
có phương tiện gì khác).
Mùng 5 Tết. Cây cối hai bên đường đâm chồi, nảy lộc xanh biếc. Tôi vừa
đi bộ vừa ngắm nhìn vùng núi đồi trung du. Hai bên đường là rừng cọ đan
chen. Lá cọ xòe to, tròn như những chiếc dù đều đặn, xanh ngắt. Đồi chè bậc
thang, thẳng hàng, xanh thẫm. Trên đường, những cô gái dân tộc mặc thổ
cẩm xanh đỏ, vai mang gùi đi chợ sớm, vẻ mặt hớn hở.
Trời se lạnh. Hai bên đường, những ngôi nhà nho nhỏ trồng mận ở trước
cửa. Hoa mận nở trắng muốt, tinh khôi.
Những đứa trẻ chơi ở ven đường lạ lẫm nhìn tôi: chiếc áo gió mũ che kín
đầu, kính đen, quần Jean bụi bặm bạc màu. Tôi cười và giơ tay vẫy, thương
cảm ngắm những đứa bé thân hình gầy gò, mặc những chiếc áo len cũ kỹ.
Những mái tóc vàng hoe. Đôi mắt ngây thơ nhìn tôi trong veo.
Mở túi xách lấy kẹo cho các bé, chúng bẽn lẽn cảm ơn. Cảm giác Tết đối
với những đứa trẻ này như thế nào nhỉ? Nương ngô, đồi chè, hoa mận và
mênh mông đồi núi.
Đi hết đường trải nhựa đến con đường đất đỏ quanh co. Hai bên là rừng
mọc đầy cây dại. Hoa chuối rừng màu đỏ rất đẹp. Màu đỏ rực rỡ, chói chang,
mê hoặc. Rất nhiều hoa Kim ngân trắng, loại dây leo ngày trước mẹ thường
hái về nấu nước để uống mát gan mùa hè.
Tôi nép sang bên đường tránh hai con trâu to, bụng tròn căng đang đủng
đỉnh bước tới. Hai đứa trẻ cao chưa đến lưng con trâu, mặt mũi lem luốc, đen
nhẻm, áo quần lấm bùn đất, vừa đi vừa chạy chân thấp, chân cao. Tôi ngạc
nhiên, vội chạy theo hỏi: “Em bao nhiêu tuổi, dắt trâu đi đâu đấy?” - “Sáu
tuổi - cho trâu ăn” - “Còn em?”- “Năm tuổi”. Làm sao tin được?
Tôi tiếc mãi vì không đem theo máy chụp hình để ghi lại hình ảnh hiếm
có ấy. Hai đứa trẻ cặm cụi đuổi theo trâu. Lỡ có chuyện gì xảy ra thì sao, nếu
rắn cắn chúng biết làm sao?
Tôi gặp hai thanh niên. Họ gùi hai bó củi tươi lớn trên lưng, gương mặt
ngồ ngộ, hiền lành, cặp mắt nhìn tôi dò xét. Họ chưa bao giờ được ra khỏi
khu rừng này, và chưa một lần biết chốn phồn hoa đô thị.
Trước mắt tôi hiện ra một thung lũng thấp hơn vùng đồi, có khoảng năm
ngôi nhà. Xung quanh là ruộng lúa xanh rì.
Hỏi thăm ngôi nhà đầu tiên, ông cụ trạc bảy mươi, da đen sạm, gương mặt
hằn sâu những nếp nhăn, ân cần chỉ cho tôi. “Kia kìa! Nhà thứ ba, nơi có phơi
những chiếc chiếu giữa sân”. “ Con cảm ơn ông”.
- Thuần ơi! - Tôi lên tiếng gọi.
- Ôi, chị Hoa! Anh ơi, ra xem ai này! - Cô em họ đang cho heo ăn vội thả
nồi cám xuống,bươn bả chùi hai bàn tay vào quần chạy ra, nắm chặt tay tôi.
- Vợ chồng em mong chị cả tháng nay rồi, chị đi đường mệt lắm nhỉ. Chị
ngồi nghỉ ngơicho khỏe đã.
Miệng nói, tay làm, cô vợ rót mời tôi ly nước chè xanh thơm lừng. Anh
chồng mới đi rừng về, mồ hôi ướt đầm lưng áo.
- Các cháu đâu? - Tôi hỏi.
Thuần dẫn tôi vào trong nhà. Hai bé gái có gương mặt bầu bĩnh đang chơi
đồ hàng say sưa trên tấm phản. Dưới tấm phản chất đầy khoai lang.
- Chị nằm đây nghỉ cho đỡ mệt, vợ chồng em đi làm cơm đãi chị.
- Không sao đâu, chị đi thăm quan cơ ngơi hai em một tí.
Thuần nháy mắt với chồng, cả hai vợ chồng nhảy tùm xuống ao trước nhà.
Vợ đuổi, chồng cầm lưới quăng bắt cá, bắt hụt mấy lần, vợ cười ngặt nghẽo.
Bắt được con cá trắm cỏ to bằng bắp chân, vẩy trắng xanh óng ánh, quẫy
tưng tưng trong vợt lưới. Chồng đi trước, vợ theo sau, mặt rạng rỡ. Cảnh vợ
chồng nhà Thuần bắt cá sinh động, vui vẻ và hạnh phúc.
Thuần nhanh nhẹn làm cá, bắc cơm. Chạy ra sân chụp con gà mái dầu. Tôi
ái ngại: “Thôi đừng làm gà nữa, chị không...
 





